Thứ Bảy, 10 tháng 3, 2012

TRỞ LẠI ĐẢO NGỌC

Trở lại đảo Ngọc Phú Quốc sau 27 năm xa cách, chuyến đi bất ngờ không dự định, nhưng đã gây nhiều xúc cảm trong lòng tôi.
Tôi có thói quen thích ngồi gần cửa sổ trên những chuyến tàu, nhưng không phải lúc nào mình cũng được ngồi ở vị trí mong muốn. Một người đàn ông đã ngồi bên cửa sổ, còn tôi là số ghế bên trong. Khi chuyến bay Vietnam Airlines 1813 cất cánh từ phi trường Tân Sơn Nhất, bay lên cao lẫn vào trong những đám mây, khoảng 10 phút sau tôi vẫn nhìn thấy được những cánh đồng xanh thẳm bên dưới. Chập chờn mươi phút nữa, là biển bao la. Từng cuộn mây trắng như bông rắc cùng khắp bầu trời xanh biếc và rồi bên dưới là những mảnh đảo trong cụm quần đảo nằm trong vịnh Thái Lan chen nhau trên mặt biển. Khi máy bay dần hạ thấp xuống sau gần 1 giờ bay, đảo Ngọc Phú Quốc chập chùng rừng núi giữa biển xanh trong vắt màu ngọc bích, cát trắng viền quanh đảo thật đẹp hiện ra. Chuyến bay lần này cho tôi cảm giác rất khác với những chuyến bay xa trước đây vì khi lên cao chỉ thấy trời và mây, còn bây giờ dường như máy bay đang bay ở độ cao không quá cao nên lúc nào nhìn qua khoang cửa tôi cũng nhìn thấy biển và rừng núi.
Máy bay hạ cánh xuống sân bay Phú Quốc giữa trưa tháng 3. So với 27 năm trước, sân bay đẹp hơn rất nhiều do mới xây dựng lại. Con đường đất ngày xưa dẫn về chợ Dương Đông nay đã được mở rộng và tráng nhựa, những ngôi nhà hai bên đường to lớn hơn, thoạt nhìn đã thấy thành phố thay đổi rất nhiều, hiện đại hơn, tiện nghi hơn không thua những thành phố lớn miền biển khác. Trời hơi nóng, nhưng dễ chịu và thỉnh thoảng có gió mát thổi về từ biển.


Đảo Ngọc Phú Quốc ( Ảnh: google )

P đón tôi ở phi trường. Cô lấy số điện thoại từ các con tôi, gọi cho tôi ngày hôm trước "Sao chị không về? Đã lâu quá rồi. Em nhớ chị!" Thật tình tôi không nhớ ra P. Nhưng giọng nói nghẹn ngào xúc động của P rất gần gũi nên tôi nghĩ chắc chắn ngày ấy P khá thân với tôi mà chỉ vì lâu quá, không nhớ nổi đó là ai.
"Em sẽ đón chị ở sân bay, chị về nhà em ở". Tôi ừ. "Em mặc áo màu vàng". Vừa ra cửa đã thấy cô gái mặc áo vàng, tôi nhận ra P ngay. "Chị nhận ra P rồi, chỉ có cái quên tên em, lâu quá mà"! P cười "Em thì nhận ra chị ngay, chị không thay đổi mấy".
Cô gái chở tôi về nhà cô trước để cất hành lý. Nhà cô cách nơi đám tang 2 căn, tiện cho tôi qua lại những ngày này.
Tràn ngập xúc động khi gặp lại rất nhiều người quen, bà con bên ngoại chồng. Những đứa bé nhỏ xíu ngày ấy trạc tuổi con tôi năm lên ba nay đã lớn. Thằng con tôi lúc ấy hay chơi với một cô bé hàng xóm cùng tuổi, nó hay rủ cô bé cùng leo lên chiếc Vespa cũ của ông cậu bỏ ngoài hiên, giắt thêm cành lê ki ma, rồi gọi mẹ "Mẹ ơi, xem này, đây là xe hoa"! Cô bé ấy bây giờ lớn bộn, tóc dài nhuộm vàng nâu, diện đúng mốt, mặt mày thật xinh xắn. "Bây giờ con làm gì?" - "Dạ, con làm ở tiệm uốn tóc". Tôi cũng nhớ đến cha cô, người ngư dân vạm vỡ như chàng Vọi trong Trống Mái của Khái Hưng. Ngoài những ngày đi biển thì anh ở nhà chăm sóc đàn con 5 đứa và lúc nào cũng sẵn sàng giúp đỡ hàng xóm, nhất là mẹ con tôi trong hoàn cảnh chồng ở xa. Những lúc máy may hư, cánh cửa long bản lề, không biết gọi ai thì anh luôn là người hùng ra tay giúp đỡ.
Một anh chàng chạy đến "Chị nhớ em không?" Tôi nhìn rồi lắc đầu. "Cu La đây chị!"...
Một chàng trẻ tuổi khác: "Nhớ em không? Hồi đó em mặc toàn quần tây sơ mi chị may!"
Rồi một người phụ nữ: "Em nhận ra chị nhưng chắc chị không nhớ em rồi. Hồi đó chị may áo cưới cho em đó!"
Một cô gái lướt qua: "Chị nhớ em không?" Tôi cười "Rất quen..." Thì ra là cô bé mà cuộc đời cũng tương tự như hoàn cảnh Lâm Sanh Xuân Nương trong câu chuyện cổ dân gian ngày còn bé được đọc. Cha đi Mỹ, mẹ giao hai chị em - chị 2 tuổi còn em trai mới được vài tháng cho bà nội nuôi để đi lấy chồng. Hai chị em lớn lên trong tình yêu và sự nuôi dưỡng của ông bà nội và các cô chú. Thỉnh thoảng nhớ con quá, vì bị mẹ chồng cấm tiệt không được thăm con, người mẹ đến nhà đứng ngoài hàng rào lấp ló chờ con ra sân chơi để nhìn. Hai chị em cứ vậy mà lớn. Nay cô chị đã trưởng thành, có gia đình riêng của mình và làm ăn rất giỏi.
Một cô bé nữa, từng từ Phú Quốc lên Sài gòn cùng mẹ ở tạm trong nhà chồng tôi trong suốt thời gian chữa bệnh. Cha cô nhậu nhẹt tối ngày, thỉnh thoảng cũng cho con uống bia. Lúc 5 tuổi, cô bé nhìn thấy chai bia cha nhét vội trong góc giường đã bò vào lấy ra uống. Không ngờ đó là a xít. May là chỉ mới mở nút chai ngửi, vậy mà cổ họng cô teo rút lại không ăn uống được, bác sĩ phải tìm cách nong ra. Lúc đó cô bé xinh như thiên thần và tai nạn của cô đã làm mọi người rơi nước mắt. Nay nhìn thấy cô bé lớn lên như thế, tôi sững người, thật cảm ơn Trời Phật đã cho cô sống.
Các em cũng giống như con trai tôi, đứa bé lúc nhỏ rất kháu khỉnh mà mọi người ở đây ai cũng yêu quý nhắc nhở, bây giờ cháu cao lớn, chững chạc, lâu ngày không gặp làm sao nhận ra.
Rồi các dì, các mợ, anh chị em bà con, tay bắt mặt mừng sau quá nhiều năm xa cách, nhưng trong hoàn cảnh này, nhiều người đã khóc khi gặp lại tôi. Thắp nén nhang cho anh xong, tôi ra cùng với các dì đang tập trung trong khu bếp đảm trách hậu cần. Bếp lúc nào cũng đỏ lửa. Ngoài sân chừng chục bàn ngồi đầy khách. Nhóm phục vụ liên tục mời trà, bánh, dọn cơm. Tôi đã biết ở quê, mỗi lần nhà ai có quan hôn tang tế là coi như bếp núc rần rần suốt ngày để phục vụ, vậy mà nhìn thấy cảnh tượng này cũng khá ngỡ ngàng. Những món bánh được dọn lên rất khéo, từ bánh bao, bánh bò, da lợn, các món ăn mặn dĩ nhiên đa phần là hải sản tươi ngon, đều do các dì và các chị em bạn dâu làm. Mỗi lần họ hàng có đám, giỗ quảy, là phụ nữ luôn lãnh phần làm bếp. Tôi thấy món nào cũng ngon, và ngày ba bữa không có bữa ăn nào giống nhau. Và tất nhiên không thể thiếu món đặc sản của Phú Quốc là bánh canh cá rất ngon, tôi vẫn nhớ lúc trước tôi rất ghiền. Phía đầu xóm có một gánh bánh canh mà mỗi sáng nếu không ra sớm sẽ không bao giờ được ăn vì khách luôn rất đông, gánh bánh canh không kịp bán. Bột bánh dai và trong, từng sợi dài hơi to, nước lèo hầm từ xương cá rất ngọt. Khi ăn rắc tiêu Phú Quốc, thả thêm vài lát ớt đỏ cay, một chút tỏi hành phi thơm, lát chả cá dai dai chấm với nước mắm Phú Quốc thật là tuyệt.



Trên sông Dương Đông (Ảnh: Nguyễn Diệu Tâm)

Bên cầu Hùng Vương (Ảnh: Nguyễn Diệu Tâm)

Tôi cũng thấy lúc này Phú Quốc đông dân hơn xưa rất nhiều. Nhà cửa ở thị trấn san sát mọc, có bệnh viện, nhiều trường học khang trang. Vùng biển Phú Quốc có 22 đảo lớn nhỏ, trong đó diện tích đảo Phú Quốc xấp xỉ đảo quốc Singapore nhưng dân số trước 1975 rất thưa thớt, chỉ khoảng 5.000 người toàn đảo. Ngày nay đã lên đến gần 80.000 người do làn sóng di dân sau 1975.
Được biết vào cuối thế kỷ 17, một người Hoa là Mạc Cửu quê Quảng Đông đã rời Phúc Kiến dẫn theo gia đình và hàng trăm binh sĩ, sĩ tử ra đi đến đảo Koh Tral thuộc Chân Lạp lập nghiệp. Dần dần vùng đất này trở thành phồn vinh, giàu có, quy tụ cộng đồng người Hoa từ các đảo gần đó, mới đổi tên thành Phú quốc. Khi Mạc Cửu mất, con là Mạc Thiên Tứ lên nối nghiệp. Đến giữa thế kỷ 18 thì Phú Quốc cùng các lãnh thổ vùng duyên hải ven bờ Vịnh Thái Lan bao gồm Cà Mau, Rạch Giá, Cần Thơ, Long Xuyên, Châu Đốc, Sa Đéc, Bạc Liêu ... được dâng cho Chúa Nguyễn. Võ vương Nguyễn Phúc Khoát đã sát nhập tất cả vào trấn Hà Tiên giao cho Mạc Thiên Tứ cai trị.




 Giếng Tiên Phú Quốc (Ảnh: Nguyễn Diệu Tâm)


Tàu đánh cá neo ở cửa sông Dương Đông (Ảnh: Nguyễn Diệu Tâm)

Có lẽ vì vậy mà đa số dân Phú Quốc gốc người Hoa. Nhiều phong tục tập quán, văn hóa ẩm thực pha lẫn Hoa, Việt, Thái Lan, Campuchia ... rất khác với các vùng đất liền. Nhiều thắc mắc tôi hỏi thì chỉ được trả lời "Ở đây là như vậy đó!"
Tôi không rõ bên chồng tôi là gốc Hoa hay Việt nhưng một số chị em bạn dâu là người Hoa, rất xinh đẹp. Gia đình họ nhiều đời làm ăn giàu có. Và cũng có lẽ gốc người Hoa ở đây nhiều quá nên phong tục và suy nghĩ của họ cũng rất phong kiến, rằng đàn ông là người chủ gia đình, ra ngoài đi làm, giao tế, có thể được lấy nhiều vợ. Ông ngoại chồng tôi chính thức là 2 bà vợ, chưa kể bà ba và không biết còn những ai trong bóng tối nữa. Và khi đàn ông ra ngoài giao tế, dĩ nhiên luôn có chén anh chén chú. Cái "văn hóa" nhậu này thật ra không chỉ ở Phú Quốc do đàn ông đi biển cần chất "xúc tác" mà dường như khắp nước đâu đâu cũng có nhậu. Có về Phú Quốc mới thấy thương cho những người đàn bà. Họ đóng vai trò thầm lặng, nhỏ mọn sau lưng chồng. Đa phần ở nhà sinh con, lo bếp núc hầu ông chồng và bạn nhậu, bà con lối xóm có đám cưới, đám giỗ hay tang ma đều có mặt để phụ giúp hậu cần, các bữa ăn đãi khách và có lẽ đó là lý do vì sao phụ nữ Phú Quốc rất đảm đang, giỏi việc nhà, nữ công gia chánh. Có người suốt cuộc đời tận tụy cho chồng con, gần cuối đời mới biết trắng tay vì chồng tham vàng bỏ ngãi. Đó là hình ảnh tôi biết 27 năm về trước, còn bây giờ vì thời gian trở lại ngắn ngủi quá, tôi không rõ có đổi khác chút nào không nhưng nhìn lại cuộc đời các dì và người quen qua lời kể, tôi thấy rất thương cảm. Cả con trai tôi cũng cùng một suy nghĩ.
Tò mò muốn nhìn thấy cảnh đổi thay của Phú Quốc, buổi chiều hôm đó tôi đã đi với P xem qua và tìm thăm ngôi nhà cũ mà ông ngoại chồng đã cho chúng tôi mượn ở ngày xưa. Đó là căn nhà cổ 3 gian lợp ngói mà trong một bài thơ viết cho con tôi có nhắc đến:

Ngày con vừa chào đời,
Mẹ thêu con tấm áo.
Một đàn chim vui tươi,
Đời con đầy tiếng cười.

Con loanh quanh bên mẹ, 
Giúp mẹ nhặt chỉ thừa,
Đuổi chuột vào nhà trống,
Mái vỡ dệt sợi mưa.

Bên con lòng mẹ ấm,
Dù ngoài trời bão giông,
Con diều hâu nào động,
Mẹ dấu con vào lòng... (*)

Đứng ở ngôi nhà xưa bây giờ đã được nhà ông cậu khoanh lại bằng hàng rào, bà mợ đi vắng không vào được, tôi bồi hồi nhớ lại ngày cũ. Tôi thấy tôi ngồi bên chiếc máy may ngay góc ở cửa ra vào. Con trai tôi lon ton chạy tới chạy lui. Tiếng con gọi "Mẹ ơi, đừng sợ, có con đây!"  khi thỉnh thoảng có chú chuột nhắt nào đó vọt qua. Cây lê ki ma xum xuê bên nóc buồng tắm đã bị đốn vì vùng đất kế bên đã bị giải tỏa nhưng cái giếng xưa vẫn còn. Ngày ấy nơi này chưa có nước trong để dùng, cái giếng là nơi tập trung lối xóm giặt giũ. Mỗi ngày tôi phải chờ ông dượng M lên núi chở nước sạch về. Người ta bảo trên núi có giếng tiên. Có lẽ nhờ tắm nước giếng tiên mà con gái Phú Quốc dù là dân miền biển vẫn trắng trẻo xinh đẹp?

Dấu tích ngôi nhà cũ

Xóm nghèo bên sông (Ảnh Nguyễn Diệu Tâm)

Phía trước nhà có con sông, mỗi lần cập bờ là ông dượng lui cui xách nước vào xóm. Tôi gọi bằng dượng vì ông là chồng bà dì, một người phụ nữ xinh đẹp đảm đang nhưng không hiểu chuyện gì đã xảy ra mà đã từ lâu họ chia hai căn nhà ra người ở phía trước, kẻ đằng sau. Bề ngoài ông tuy cục mịch, lầm lì nhưng tánh tốt, ai nhờ vả gì ông cũng làm. Con tôi lúc đó mới lên ba, nhưng nó vẫn còn nhớ từ bên này muốn qua nhà bà dì Hai thì phải gọi thúng chở đi băng ngang qua con sông. Nhìn ra xa hướng bên trái là cửa sông Dương Đông và dinh Cậu, ngôi đền thờ linh thiêng mà ngư dân địa phương thường cầu nguyện mỗi lần ra khơi. Từ đó là bãi biển trải dài nước trong xanh và cát trắng mà buổi chiều tôi thường dẫn con ra chơi. Biển là nơi để tôi mơ mộng và thả nỗi buồn.

Dinh Cậu, Dương Đông - Phú Quốc (Ảnh: Nguyễn Diệu Tâm)




Biển Phú Quốc (Ảnh: Nguyễn Diệu Tâm)

Tôi tiếp tục đi về phía biển. Bây giờ cũng không còn trống chỗ vì hàng loạt resort, khách sạn, nhà hàng đã nằm chen kín. Ngày nay muốn ra biển tắm phải đi vào các khu vực này.
Rẽ qua con đường nhỏ là đường đi vào Chợ Đêm Dương Đông. Ngày trước, con đường từ nhà ra chợ  khá gần. Mỗi buổi sáng tôi thường vội vã ra chợ sớm để mua được cá mực tươi ngon. Thuyền cá cập sát mé chợ, nếu nhảy xuống thuyền mua thì giá rẻ hơn khi đã đưa lên bờ. Tôi không dám nhảy xuống vì khoảng cách khá cao, sợ ngã xuống nước. Thích nhất là mua được ghẹ, mực tươi xanh đem về hấp dấm. Cái món cá trích là món tôi mê. Chỉ cần làm sạch, không cần lấy xương, cứ sắp kín vào nồi, đổ nước mắm ngon Phú Quốc và đường vào rồi bắc lên lò riu riu lửa tự động xương cá mềm rục như cá hộp, mà con cá cứng lại, ăn với cơm và canh khoai mỡ rất ngon. Cá trích làm gỏi cũng ngon. Thỉnh thoảng đi chợ tôi cũng thấy cá nóc. Loại cá này nhìn hình thù bên ngoài đã thấy sợ. Nghe nói gan của nó rất độc. Có lần nghe đồn một người vợ đã đầu độc chồng bằng món cháo cá nóc mà khi làm cá, chị ta không bỏ gan đi.
Ngoài ra còn có các đặc sản nổi tiếng ngoài nước mắm Phú Quốc lừng lẫy là cá khô thiều, mực, hồ tiêu... Nhiều hãng nước mắm nay có thêm resort, nhà hàng, khách sạn cùng tên mà chỉ đi một vòng tôi đã nhận ra.
Chợ đêm Dương Đông tối cuối tuần thật đông khách. Đèn đuốc sáng choang. Nhiều quán ăn trình bày các loại hải sản địa phương rất bắt mắt. Những tủ kính bán hàng mỹ nghệ có đủ loại ốc lạ, màu sắc rất đẹp. Có lẽ do dân du lịch ngày nay đã biết đến Phú Quốc nhiều nên nhiều sinh hoạt nơi này hiện nay cũng dành để phục vụ khách du lịch. Kề bên đền thờ Dinh Cậu cách đó không xa lại có một chợ đêm Dinh Cậu nữa. Tối thứ bảy khách Tây đến đây rất đông. Từ những lần đặt vé máy bay qua mạng và lúc ngồi chờ ở sân bay,  thấy những chuyến bay Vietnam Airlines và Air Mekong đều chật cứng và liên tục trong ngày, tôi mới biết hành trình đi Phú Quốc rất thu hút. Đi thăm Chợ đêm Phú Quốc, tôi lại có đánh giá mô hình này có vẻ hấp dẫn hơn cả chợ đêm Bến Thành.




Chợ đêm Phú Quốc (Ảnh: Nguyễn Diệu Tâm)

Đi về phía khu resort, đèn giăng lộng lẫy tưng bừng như đêm lễ hội. Có nhiều quán bar, nhà hàng Barbecue, tiệm café, nhà hàng hải sản, các cửa hàng mỹ nghệ, khách sạn sang trọng ... không thua gì Mũi Né.
Buổi sáng hôm sau, chủ nhật, cũng là ngày sinh nhật của tôi. Những tin nhắn chúc mừng sinh nhật đã gửi vào di động từ sáng sớm. Trên trang nhà nthqn.org, tôi chợt sửng sốt và xúc động đến lặng người khi nhìn thấy bức ảnh ngọn hải đăng trên nền màu tím với những câu thơ trong bài Khi Ngọn Đèn Biển Hát mà admin đã đưa vào:

Em, ngọn đèn biển cũ,
Hiu hắt soi sáng đường.
Tàu anh không lạc lối,
Trong biển đời mù sương... (**)

Hình như mắt tôi có ướt. Sao bỗng dưng ngọn hải đăng ám ảnh mình? Sao bỗng dưng hai tuần trước tôi chợt nghĩ đến hình ảnh ngọn hải đăng như người vợ đứng trông chồng?
Khi đọc bài thơ này, S - một người bạn họa sĩ, gọi cho tôi nói rằng bài thơ cảm động quá, tuy nội dung không giống nhưng chợt làm S nhớ đến một câu truyện đọc đã lâu vào năm lớp 10, "Mùa Tôm" của Thakagi Xinvaxankara Pillai, viết về một tình yêu khác đẳng cấp và tín ngưỡng ở một vùng dân chài Ấn độ.  Trong một cơn bão biển, những người đàn ông của làng chài đã biệt tăm và trên bờ mỗi ngày tất cả phụ nữ trong làng đều đổ xô ra biển đứng trông chồng về. Dần dần tất cả đã trở về, chỉ còn lại một người đàn bà đứng mòn mỏi:

..."Làm sao người đàn ông ra biển đánh cá lại trở về yên  lành ? Đó là vì người đàn bà ở nhà sống trong sạch. Nếu không thì các luồng nước hung dữ ngoài biển cả sẽ dìm họ. Tính mạng người đàn ông đi biển nằm trong tay người đàn bà trên bờ"... (***)

Và đó có vẻ là một ngày rất lạ trong đời tôi.
Tôi rủ P đi ăn sáng ở quán café nằm bên cầu Hùng Vương. Dòng sông Dương Đông trong vắt phản chiếu những bụi cây lạ hai bên bờ, những chiếc thuyền đánh cá neo bên sông. Một nhóm ngư dân đang rửa lưới sau một đêm đi đánh cá, mực. Tôi nhận ra tàu đánh cá Phú Quốc không giống với tàu đánh cá ở Mũi Né hay Vũng Tàu, là không có con mắt thần vẽ ở đầu mũi tàu. Đến tối, muốn cho tôi khuây khỏa đôi chút, P lại đưa tôi đến nhà hàng TD cùng với vài người bạn của P để "mừng sinh nhật".  Sau đó chúng tôi cùng đi uống café trước chợ đêm Dinh Cậu. Phía biển đêm, những chiếc tàu chở khách du lịch đi câu mực rực rỡ ánh đèn trở về. Trong đêm, những con tàu lấp lánh ánh đèn thật đẹp.



Tàu đêm và những con thuyền câu mực (Ảnh: Nguyễn Diệu Tâm)

Có lẽ hôm nay là sinh nhật lần đầu trong đời tôi cảm nhận mình đang ở trong một hoàn cảnh khá lạ. Ranh giới giữa sự sống và cái chết chưa bao giờ rõ ràng đến thế. Trở về một nơi đã từng sống tuy không lâu nhưng khá nhiều kỷ niệm cũng làm mình bùi ngùi. Tôi không biết anh ấy có vui mừng khi thấy tôi trở về chốn cũ ? Mọi chuyện cũng đã qua rồi, qua rất lâu rồi. Giờ đây có lẽ anh đã thanh thản ra đi về nơi rất xa, như những con tàu ra đi không bao giờ trở lại trên biển cả. Đứng bên cửa sông Dương Đông lồng lộng gió, tôi thấy hình như mình đang thả trôi mọi muộn phiền về phía biển đêm ...


NGUYỄN DIỆU TÂM
(*) Đi Hỏi Vợ Cho Con
http://ngdieutam.wordpress.com/2011/04/05/di-h%e1%bb%8fi-v%e1%bb%a3-cho-con/
(**) Khi Ngọn Đèn Biển Hát
http://ngdieutam.blogspot.com/2012/02/khi-ngon-en-bien-hat.html
(***) Trích đoạn trong tiểu thuyết "Mùa Tôm" của Thakagi Xinvaxankara Pillai, văn hào Ấn độ. Bản dịch : Hoàng Cường.

7 nhận xét:

  1. Tâm ơi,
    Mình đọc chầm chậm, cẩn thận như sợ bỏ sót một chi tiết nào, tất cả đều lôi cuốn mình.
    Tâm kể sao nghe nhẹ nhàng mà xúc động quá. Có lẽ vì tâm trạng của T trong hoàn cảnh như vậy!

    Trả lờiXóa
  2. Mỹ mến, cảm ơn đã đọc .. chầm chậm, vì mình đang muốn chia xẻ với các bạn về một nơi đã từng sống. Thật ra những chuyện đã xảy ra với mình hoặc mình biết được ở PQ còn nhiều, nhưng chỉ chắt lọc lại những gì đối với mình là đẹp nhất. Lâu nay mình đã muốn viết và kể lại, nhưng vì xa lâu quá nên những mảnh ghép kỷ niệm cứ rời rạc không đầu không đuôi, bây giờ mới viết được và khi viết ra rồi lòng cảm thấy thanh thản. Từ cái nhìn qua cửa sổ máy bay, những hòn đảo giữa biển xanh đã lôi cuốn rồi. Cảnh biển và nơi neo tàu ở đây chỉ tập trung tại thị trấn Dương Đông vì mình không có thì giờ đi những nơi xa, như Bãi Sao và Suối Tranh, cảnh rất đẹp. Còn nhớ hồi đó khi vào rẫy ông ngoại chơi, có một ngôi nhà sàn gỗ như nhà sàn của Robinson Crusoe! Nay không còn nữa vì ông bà ngoại mất rồi, rẫy bỏ hoang và đất trở thành nghĩa trang của dòng họ. Ở rẫy của một người bà con thì đằng sau là biển, cát trắng rất đẹp. Mình vẫn còn nhớ lúc ra đó cứ tưởng đang lạc vào cõi tiên vì đẹp và thanh khiết lắm. Có những cánh cò trắng. Những ao nước và đụn cát trãi dài như sa mạc.
    Mình cũng nhớ ông bà ngoại chồng, lúc đó ông là người thỉnh thoảng từ rẫy ra thăm mẹ con mình, bà thì bao giờ ra cũng có một rổ trứng gà mới đẻ còn nóng. Cũng nhớ cả 2 ông dượng. Một ông xuề xòa tốt bụng, một ông quậy phá làng phá xóm! Nay họ đã mất cả rồi.
    Cái đẹp thiên nhiên và cả kỷ niệm được thưởng thức tùy theo tâm trạng. Khi trở về một nơi chốn đã từng sống, cảm giác kẻ còn người mất thường làm cho ta xót xa hơn.

    Trả lờiXóa
  3. Comments from nthqn.org
    Trở Lại Đảo Ngọc — Nguyễn Thu Trang 11:43 11-03-2012
    Chị Diệu Tâm ơi! TT xin chia xẻ với chị những kỷ niệm xưa và sự mất mát của ngày hôm nay...TT mong chị sẽ vui trong những ngày tới.

    # RE: Trở Lại Đảo Ngọc — Nguyễn Diệu Tâm 17:07 11-03-2012
    Thu Trang mến, cảm ơn em đã đọc và chia xẻ. Chỉ là sau chuyến đi, nếu chị không viết ra được những gì in dấu trong lòng thì sẽ không thanh thản. Chị cũng muốn kể về một vùng biển mà có lẽ vẫn còn xa lạ với nhiều người, như em chẳng hạn, phải không?

    # RE: Trở Lại Đảo Ngọc — Hồ Ngạc Ngữ 11:52 11-03-2012
    Đảo Ngọc Phú Quốc hiện ra trong cái nhìn của Nguyễn Diệu Tâm như một viên ngọc bích lung linh nhiều sắc màu tuyệt đẹp giữa biển Đông.
    Trong màn sương huyền ảo của quá khứ, tác giả nhặt ra những kỷ niệm cần thiết, cảm động, đẹp đẽ để tô đậm thêm cảnh vật hiện tại.Văn của NDT trong sáng, kết hợp hài hòa giữa trí tuệ và cảm xúc.
    Một bài ký văn học rất hay.

    # RE: Trở Lại Đảo Ngọc — Nguyễn Diệu Tâm 17:21 11-03-2012
    Anh Ngữ thân, cảm ơn anh đã đọc và có lời bàn thật khích lệ. Luôn có nhiều ấn tượng về những vùng biển và đặc biệt là hình ảnh làng chài cũng như những con tàu đánh cá, có lẽ do được sinh ra tại Phan Thiết, từ thuở nhỏ đã có nhiều kỷ niệm với biển và những con tàu, những lễ tang cá ông, thích viếng những đền miếu linh thiêng mà ngư dân thường lui tới..
    Ở Long Hải, Bà Rịa, em cũng thấy có một ngôi miếu thờ Mẫu - người phù hộ cho ngư dân đi biển được bình an. Một văn hóa tâm linh rất hay phải không anh? Mong sẽ còn trở lại với đề tài biển nữa anh ạ.

    # GỬI NGUYỄN DIỆU TÂM — Trần Dzạ Lữ 18:45 11-03-2012
    Anh tin sau chuyến đi Phú Quốc,Tâm sẽ có bài viết.Và y như rằng,bài ký Trở Lại Đảo Ngọc em viết bàng cảm xúc của trái tim
    và trí tuệ.Trong bài viết em có trích đoạn tiểu thuyết Mùa Tôm của nhà văn Ấn Độ làm anh nhớ năm 80,81 khi còn phụ trách thư viện quận 4, một người quen đã cố cắp cho được cuồn tiểu thuyết ấy. Anh biết nhưng làm lơ vì anh ta quá mê...Bài viết hay và hình ảnh Tâm chụp đẹp nữa,sẽ rất cuốn hút bạn đọc.Chúc Tâm thật an lành.

    # Trở Lại Đảo Ngọc — Cựu HSNTHQN 19:57 11-03-2012
    Tâm thương.Hy vọng anh ấy về nơi an lành và bạn mình được giải thoát khỏi núi sầu muộn.Cựu HSNTHQN.

    # RE: Trở Lại Đảo Ngọc — Nguyễn Diệu Tâm 23:42 11-03-2012
    Cảm ơn anh Lữ đã đọc Trở Lại Đảo Ngọc. Thật ra dù đã lâu không trở lại, nhưng em vẫn thường nghĩ đến vùng biển ấy. Ngày đó Phú Quốc còn nghèo lắm anh. Điện nước chưa có. Mỗi tối chỉ cho đèn sáng 2 tiếng đồng hồ để người dân xem TV. Vì vậy em rất mong những đêm trăng. Vẫn nhớ những đêm ra biển về, nhờ có ánh trăng soi đường, buồn nhưng đẹp lạ.
    Trong tiểu thuyết Mùa Tôm có nhiều đoạn hay lắm. Anh chàng kia ăn cắp Mùa Tôm làm gì khi chỉ một mình anh ta đọc, còn để ở thư viện thì sẽ có rất nhiều người được đọc. Anh biết anh ta đang ở đâu không? Đi đòi lại cho thư viện đi anh!

    Trả lờiXóa
  4. # RE: Trở Lại Đảo Ngọc — LT 06:02 12-03-2012
    Anh chàng kia ăn cắp Mùa Tôm làm gì khi chỉ một mình anh ta đọc, còn để ở thư viện thì sẽ có rất nhiều người được đọc. Hoàn toàn đồng ý với bạn Tâm!
    Đây chẳng là một tính cộng đồng cao mà là một trong những cá tính thật căn bản, cần phải có!

    # RE: Trở Lại Đảo Ngọc — Hà Xưa 01:31 12-03-2012
    Tâm ơi, mấy muoi năm trở về chốn cũ cũng là lúc tiễn đưa, chắc trong Tâm đã có biết bao xúc cảm...mong luôn binh an nhé bạn.

    # RE: RE: Trở Lại Đảo Ngọc — Nguyễn Diệu Tâm 16:37 12-03-2012
    Hà thân mến. "Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ!" ... Cái đẹp thiên nhiên và cả kỷ niệm được thưởng thức tùy theo tâm trạng. Khi trở về một nơi chốn đã từng sống, đã xa cách quá lâu, cảm giác kẻ còn người mất thường làm cho ta xót xa hơn.
    Mình cũng rất nhớ ông bà ngoại chồng, lúc đó ông là người thỉnh thoảng từ rẫy ra thăm mẹ con mình, bà thì bao giờ ra cũng có một rổ trứng gà mới đẻ còn nóng. Cũng nhớ cả 2 ông dượng. Một ông xuề xòa tốt bụng, một ông luôn xỉn say quậy phá làng phá xóm! Nay họ đã mất cả rồi.

    # GỬI NGUYỄN DIỆU TÂM — Trần Dzạ Lữ 05:05 12-03-2012
    Nếu có tính cộng đồng cao như Tâm thì đâu có vụ ăn cắp sách Tâm à.Bây giờ thì còn có nước chui xuống mồ mà hỏi anh ta: "Cuốn Mùa Tôm ở mô rồi mi hè?" Vì anh ta đã qua đời cách đây mấy năm.Cảm ơn và chúc em vui. Thân mến

    # RE: Trở Lại Đảo Ngọc — LT 05:58 12-03-2012
    Bạn Diệu Tâm mến,
    Xin chia buồn cùng bạn, người thân đã ra đi!
    Và xin cảm ơn bạn đã cho tôi biết nhiều hơn về Phú Quốc, theo như bài viết, nơi bạn đã từng sinh sống!

    # RE: Trở Lại Đảo Ngọc — Nguyễn Diệu Tâm 16:32 12-03-2012
    Cảm ơn LT đã đọc và chia xẻ. DT cũng buồn cái anh chàng lấy cắp tiểu thuyết Mùa Tôm nhưng theo anh Trần Dzạ Lữ nói, anh ta đã mất rồi! Thôi bỏ qua cho anh ấy đi. Các bạn ai chưa đọc thì vào Internet xem cũng được!

    # RE: Trở Lại Đảo Ngọc — Huỳnh Minh Lệ 06:09 12-03-2012
    Cảm ơn chị Diệu Tâm. Bài ký với văn phong trong sáng,những nhận xét tinh tế, đan xen những ký ức làm xao động lòng người đọc. Mong trang nhà có những bài viết hay và hình ảnh đẹp như bài viết của chị.
    Thân mến, HML

    # RE: Trở Lại Đảo Ngọc — Nguyễn Tấn Lực PT74 07:14 12-03-2012
    Một bài viết rất công phu,hay và cảm động.

    # RE: Trở Lại Đảo Ngọc — Nguyễn Diệu Tâm 16:54 12-03-2012
    Cảm ơn anh Huỳnh Minh Lệ và Nguyễn Tấn Lực đã đọc và nhận xét. Chỉ là chút chia xẻ cùng các bạn những gì được nhìn thấy và cảm xúc khi về thăm chốn cũ.

    Trả lờiXóa
  5. RE: Trở Lại Đảo Ngọc — Từ Nguyễn 15:33 12-03-2012
    Đọc Trở Lại Đảo Ngọc của chị Diệu Tâm, TN bồi hồi lạ! Bài viết hay, như lời kể chuyện rủ rỉ, gần gũi, thân thương bên cạnh những cảm xúc vừa muốn tuôn trào vừa như cố nén của người viết...
    TN xúc động còn vì được theo bài viết, dạo bước trở lại một nơi mình từng ghé đến cách đây 37 năm, trong một cơn biến động lịch sử. Ngày ấy, còn là một cô bé mới lớn mà TN đã chứng kiến thật nhiều và cũng thu nhận được nhiều ấn tượng về một Phú Quốc còn khá hoang sơ và cũng bị cuốn vào dòng xoáy chung của đất nước.
    Chỉ tiếc là vì hoàn cảnh chung mà dù được đặt chân đến một nơi thật đặc biệt nhưng TN lại không có nhiều cơ hội và cả bản lĩnh đủ từng trải để khám phá, thâu nhận nhiều hơn vào trí nhớ non nớt của mình đảo ngọc Dương Đông ngày ấy.
    Bài viết của chị cũng thôi thúc TN-nếu có thể, sẽ lại sắp xếp để một lần trở lại cùng Phú Quốc, Dương Đông...
    Cảm ơn chị vì đã cho TN có dịp để ôn lại những hồi ức của mình. :-)

    # RE: Trở Lại Đảo Ngọc — Nguyễn Diệu Tâm 17:03 12-03-2012
    Từ Nguyễn thân mến. Mình cũng biết những ngày tháng 4.1975 nhiều người phải ghé lại đảo PQ. Lúc đó PQ còn hoang sơ lắm. Cả những năm 80 Phú Quốc cũng vẫn còn thiếu thốn, cuộc sống còn vất vả, chưa có nước máy, điện chỉ 2 tiếng mỗi đêm, trường học thiếu giáo viên. Tuy nhiên cảnh thiên nhiên hoang sơ rất đẹp. Còn nhớ hồi đó khi vào rẫy ông ngoại chơi, có một ngôi nhà sàn gỗ như nhà sàn của Robinson Crusoe! Nay không còn nữa vì ông bà ngoại mất rồi, rẫy bỏ hoang và đất trở thành nghĩa trang của dòng họ. Ở rẫy của một người bà con thì đằng sau là biển, cát trắng rất đẹp. Mình vẫn còn nhớ lúc ra đó cứ tưởng đang lạc vào cõi tiên vì đẹp và thanh khiết lắm. Có những cánh cò trắng. Những ao nước và đụn cát trãi dài như sa mạc... PQ còn nhiều nơi rất đẹp như Bãi Sao, Suối Tranh, những làng xã xa xôi ngoài thị trấn Dương Đông. Ngày nay PQ thay đổi rất nhiều. Đã có Internet, truyền hình cáp, tiện nghi hiện đại phục vụ người dân và khách du lịch. Một nơi chốn khi phát triển, đổi thay thì luôn có cái được cái mất. Nếu đi PQ lần nữa Từ Nguyễn sẽ thấy rõ sự thay đổi ấy. Cảm ơn bạn đã đọc và chia xẻ.

    # RE: Trở Lại Đảo Ngọc — Ngô Thanh Vân 15:46 12-03-2012
    Chị Diệu Tâm ơi,
    Trở lại Đảo Ngọc sau 27 năm xa cách để làm tròn nghĩa tử nên chuyến đi bất ngờ không dự định và gây nhiều xúc cảm , vậy mà những dòng "tự sự" của chị vẫn đầy ắp thiên nhiên và con người Đảo Ngọc, thật tài hoa. Chia sẻ cùng chị niềm thương cảm về thân phận những người phụ nữ nơi ấy, bị trói buộc bỡi những định kiến lỗi thời mà không phải ai cũng thoát ra được (chợt rùng mình liên tưởng đến nồi cháo cá nóc còn để nguyên gan). Chuyện ông ngoại có bà ba mà lần nào chị đã kể... Đọc hết bài, V quên mất những góc ảnh đẹp mà chị vừa cho xem để chỉ còn thấy chị "đang thả trôi mọi muộn phiền về phía biển đêm ..." Cảm ơn chị đã cho đọc một bài viết sống động và đầy cảm xúc. Mong chị được thanh thản để lại tếu táo vui!

    # RE: Trở Lại Đảo Ngọc — Nguyễn Diệu Tâm 17:20 12-03-2012
    Vân mến, có lẽ vì chị luôn kết hợp 2 hoặc 3 trong 1 khi làm việc gì hoặc đi đâu đó, quen rồi! Tâm trạng người trở về chốn cũ trong một hoàn cảnh không mong muốn và người đi du lịch rõ ràng khác nhau. Lúc đến nơi, chị đã muốn đi thăm lại ngôi nhà cũ, biển và những nơi từng lưu lại nhiều kỷ niệm. Chỉ là mong muốn được nhìn lại sau 27 năm xa cách. Những tấm ảnh được chụp cũng khá vội vàng chỉ trong một buổi sáng, thêm một buổi tối vào ngày chủ nhật khi cô giáo tên P. tình nguyện đưa chị đi vì đi một mình cũng không biết đường, mọi thứ đều thay đổi. Sau đó thì không còn thì giờ nữa vì bao nhiêu việc phải làm.
    Cảm ơn Vân, khi đã "thả trôi mọi muộn phiền về phía biển đêm" là lúc chị đã cảm thấy thanh thản, nhất là sau khi chị đã kể ra được cho các bạn nghe những câu chuyện về một vùng biển xa.

    Trả lờiXóa
  6. # Đảo Ngọc — Bồng Sơn 16:10 12-03-2012
    Trở về một nơi đã bỏ lại sau lưng mà còn gặp lại những người cũ,thật bồi hồi hả Tâm!
    Tâm viết với cảm xúc đó nên người đọc cũng rất xúc động! Đúng như anh HNN nói: Văn của NDT trong sáng, kết hợp hài hòa giữa trí tuệ và cảm xúc.
    Chúc bình an.

    # RE: Trở Lại Đảo Ngọc — Nguyễn Diệu Tâm 17:36 12-03-2012
    Bồng Sơn mến, đúng như bạn nghĩ, sau bao nhiêu năm xa cách, gặp lại người quen cũ bao giờ cũng có nhiều cảm xúc, nhất là ở Dương Đông, bà con và người quen của mình khá nhiều. Cảm ơn bạn đã đọc và chia xẻ. Thân mến.

    # Trở lại Đảo Ngọc — Hoàng LH 17:47 12-03-2012
    Tâm ơi , trong 1 lần về lại ta có đi Phú Quốc ,tính ở chơi 1 tuần nhưng mưa qúa nên chỉ ở có 3 ngày ;thật tiếc và vẫn mong có dịp trở lại thăm Đảo Ngọc vì nơi này để cho ta nhiều ấn tượng đẹp -một nơi chốn thật yên bình -.Bài viết đầy tính nhân hậu và hình ảnh đẹp gợi cho ta nhiều cảm xúc . Mong Tâm bình an ,vui vẻ ;tháng tới gặp nhau sẽ nói chuyện nhiều nghe Tâm.

    # RE: Trở lại Đảo Ngọc — Nguyễn Diệu Tâm 18:51 12-03-2012
    LH ơi, cảm ơn H. Rất mong ngày gặp lại. Hẹn các bạn trên chuyến về QN.
    Đã 20 năm rồi, 6 tháng ở Úc cũng thật nhiều kỷ niệm phải không H? Lần này mà trở lại Úc nữa cũng sẽ viết chút gì đó, nhất là không thể quên màu tím Jacaranda, và chắc chắn sẽ không thể thiếu hình bóng người bạn thân yêu của tôi! Giữ gìn sức khỏe để còn chuẩn bị cho chuyến về thăm VN nhé H.

    # Đảo ngọc — Hồng Phượng 20:15 12-03-2012
    Tâm mến
    Phượng được "đi" PQ và biết thêm nhiều về hòn đảo tuy gần mà xa này qua bài viết rất ..Diệu Tâm! Bạn đúng là Sweetheart!
    Hẹn gặp nhau khi LH về hén!

    # RE: Đảo ngọc — Nguyễn Diệu Tâm 22:59 12-03-2012
    Phượng ơi, vậy là Phượng chưa đi PQ sao? Như P nói, tuy gần mà xa đó. Nếu bạn muốn đi phiêu lưu bằng đường bộ thì đi bằng xe từ Tp HCM đi Rạch Giá mất 6 tiếng đồng hồ. Từ Rạch Giá đi tàu ra Phú Quốc mất thêm khoảng thời gian tương đương như vậy nữa nên khá mệt. Máy bay VN Airlines thì chỉ mất khoảng 1 tiếng. Đi Air Mekong, loại phản lực, càng nhanh hơn, khoảng 45 phút. Hẹn gặp lại. Thân thương, DT

    # Trở Lại Đảo Ngọc — Cựu HSNTHQN 20:28 12-03-2012
    Đọc Trở Lại Đảo Ngọc mình thấy Tâm lạ ,lòng nhẹ nhàng hơn và sống trọn vẹn cả đôi bề, "Tôi thấy hình như mình đang thả trôi mọi muộn phiền về phía biển đêm."Hãy thả trôi mọi muộn phiền đến hết nghe Tâm,lúc ấy mình sẽ được thư thái và với cái tâm không còn dính bụi trần là lúc mình đã được giải thoát,an nhiên.Chúc Tâm được bình an,sắp tới có cùng LH về Quy Nhơn vui nhiều.Thương mến.

    # Gửi Cựu HSNTHQN — Nguyễn Diệu Tâm 23:06 12-03-2012
    Bạn thân mến, cảm ơn bạn đã đọc và nhắc nhở mình "thả trôi mọi muộn phiền"... Mình ít khi giữ những điều giận hờn, buồn bực lâu lắm bạn à. Có buồn là buồn cho .. chính mình thôi, không buồn người đâu! Mà bạn ơi, nếu cố giữ "tâm không còn dính bụi trần" nhưng .. thân vẫn còn thì làm sao bây giờ? Mong một lời khuyên! gặp LH, tụi mình sẽ lại nhắc bạn đấy. LH nghi bạn là ai rồi! Nhưng mình không biết đúng không? Thương mến.

    Trả lờiXóa
  7. # RE: Trở Lại Đảo Ngọc — phanlehue,TS 20:47 12-03-2012
    Trở lại Đảo Ngọc - nhẹ nhàng xúc động lắm chị DT ơi!(Tâm sự với TT cả ngày qua càng thấy sự đồng cảm nở hoa giữa PLH và chị thật nhiều đó!)Chúc chị an lành !

    # Gửi Phanlehue — Nguyễn Diệu Tâm 16:29 18-03-2012
    Phanlehue mến, cảm ơn đã đọc. Mình sẽ gặp nhau ở QN vào tháng 4 Phàn nhé.

    # Gửi Nguyễn Diệu Tâm — Cựu HSNTHQN 07:54 13-03-2012
    Bạn hiền ơi,giới thiệu với Tâm cuốn Hành trình tâm linh siêu việt của ngài Gyalwang Drukpa.Đọc bạn sẽ thấy sống thế nào cho có ý nghĩa nhất trong kiếp người quý giá nhưng vô cùng mong manh này. Thương mến.

    # RE: Trở Lại Đảo Ngọc — Nguyễn Kim Tiến 10:29 18-03-2012
    Chị Diệu Tâm ơi, Tiến chưa bao giờ có dịp ghé lại PQ mà đọc bài viết của chị tưởng là mình đã có lần ghé thăm. Bài viết chỉ là một cái cớ để làm nhẹ nỗi buồn riêng mang, có phải? Làm Tiến nhớ đến "sống trong đời sống cần có một tấm lòng, để làm gì, em biết không? Để gió cuốn đi....." Hãy để gió cuốn đi.....cuốn đi ...cuốn đi thật xa....KT

    # RE: Trở Lại Đảo Ngọc — Nguyễn Diệu Tâm 11:00 18-03-2012
    Kim Tiến thân mến, cảm ơn Tiến đã "đi" Phú Quốc cùng chị qua bài viết này. Thật sự những ngày qua chị có phần hơi bị nhiễu vì nhiều chuyện đan xen nhau, kỷ niệm chỉ gợi lại một phần, một cái cớ để làm nhẹ nỗi buồn riêng như Tiến đã hiểu. Hai chữ "giá mà" bắt đầu cho những mệnh đề điều kiện IF ... chúng ta thường không kiểm soát và ngăn chận được, vì vậy chỉ có thể "để cho gió cuốn đi" thôi, Tiến ơi!

    # Gửi bạn Cựu HSNTHQN — Nguyễn Diệu Tâm 11:02 18-03-2012
    Bạn thân mến ơi, cảm ơn đã giới thiệu với mình cuốn Hành trình tâm linh siêu việt của ngài Gyalwang Drukpa. Qua một số trang web mình đã tìm thấy tác phẩm này. Cảm ơn bạn hiền nhiều.

    Trả lờiXóa