Thứ Hai, 16 tháng 1, 2017

VỀ LÀNG HOA SA ĐÉC



Mùa xuân gắn liền với hoa xuân. Khi những cơn gió lạnh dần tan và thời tiết ấm lên báo hiệu mùa xuân sắp về, là lúc muôn hoa bắt đầu tưng bừng hé nở. Có lần đi qua sông Sài Gòn từ phía Lái Thiêu về, tôi đã dừng lại ngây ngất nhìn một chiếc thuyền chở đầy ắp hoa cúc vàng neo bên sông. Chỉ là một chiếc thuyền nhỏ nhoi khiêm tốn, với những bó hoa cúc trong chậu đan bằng nan tre, nhưng sao sáng rực cả một góc sông như chở mùa xuân về. Và có lẽ từ đó, tôi yêu hoa cúc vàng.
Những năm trước, tôi thường đi làng hoa Gò Vấp chọn vài chậu hoa kiểng đem về. Thường thì ghé qua các công viên lớn trong thành phố đồng loạt khai hội hoa xuân kể từ 23 tháng chạp trở đi. Cũng có nhiều lựa chọn cho những loài hoa lạ, có cả hoa đào miền Bắc hồng tươi dịu dàng bên mai vàng miền Nam sáng rỡ, hay nhiều loại lan tuyệt đẹp. Năm nay, 18 tháng chạp tôi đổi hướng cùng các bạn đi về miền Tây viếng làng hoa lớn nhất của Sa Đéc, Đồng Tháp.


Vừa qua, ở Sa Đéc có một lễ hội làng hoa kéo dài một tuần có tên "Nơi bốn mùa khoe sắc" diễn ra từ mồng 10 đến 17 tháng chạp thu hút nhiều khách du lịch các nơi đến tham quan. Khi chúng tôi đến thì đã qua mùa lễ hội, nhưng những làng hoa lớn ở Sa Đéc như Tân Quy Đông, Tân Quy Tây, Tân Khánh Đông, Tân Khánh Trung với bạt ngàn những cánh đồng hoa mới thật sự tưng bừng vào mùa vụ Tết, chuẩn bị thu hoạch đem về các tỉnh thành khắp nơi để bán.
Làng hoa Sa Đéc có diện tích trên 250 ha với gần 2.000 hộ làm nghề trồng hoa. Có hơn ngàn loại hoa, nhờ khí hậu thích hợp, hoa Sa Đéc đẹp có tiếng và là nguồn cung cấp cho nhiều tỉnh thành.

 

Từ đầu đường đi vào cổng chào, bước qua cầu là cả một khung cảnh nên thơ trước mắt. Trên con kênh xanh, những chiếc thuyền neo chất đầy hoa tươi chờ đưa đi bán. Dường như nhà nào cũng trồng hoa, từ những vách nhà sàn phủ đầy cây leo và hoa nằm dọc theo bờ kênh đến những túp lều tranh nhỏ hay mái ngói đỏ bên đường nằm lọt thỏm trong một đồng hoa lớn trước cửa nhà rực rỡ đủ sắc màu. Và cứ thế chúng tôi đi mãi trên con đường làng đẹp nhất của mùa xuân.
Ở làng hoa Tân Quy Đông, nơi chúng tôi ghé đến đầu tiên, người dân không trồng hoa dưới đất như nhiều nơi khác mà trồng trên giàn, nước tưới hoa được dẫn vào từ những kênh rạch gần đó. Có lúc con nước lên, người ta phải bơi thuyền vào để chăm sóc cây. Nơi đây không chỉ trồng hoa mà còn nhiều loại cây kiểng như mai, khế, cau, quất, sung, si...


Du khách khắp nơi nườm nượm đổ về những ngày này. Nhiều thanh niên thiếu nữ quần là áo lượt như đi trẩy hội, khung cảnh vui mắt và rộn ràng sắc xuân không kém ngày xưa, chỉ khác là ngày nay ai cũng có I-pad, I-phone nên tha hồ làm nhiếp ảnh gia, chụp hình hay "selfie" nên các thợ chụp hình chuyên nghiệp cũng không còn nhiều cơ hội như trước. Trong những cánh đồng hoa rung rinh khoe sắc, từ vạn thọ và cúc vàng tươi, hướng dương rực rỡ, mồng gà đỏ thắm, đến rất nhiều giống hoa ngoại nhập đủ màu xanh, tím, hồng, cam ... Nhìn thấy bao nhiêu là hoa đẹp, tôi cũng mê lắm, nhưng nghĩ vẫn còn sớm quá để đem về, nên đành không mua, chỉ đi ngắm thôi.


Từ Tp HCM, bạn có thể đi về hướng cầu Mỹ Thuận theo quốc lộ 1A, sau đó qua quốc lộ 80 để đến Sa Đéc. Vào mùa Tết thì nếu đi theo đường Gò Công, Mỹ Tho, qua cầu Rạch Miễu, hướng về Cái Mơn, Chợ Lách, bạn sẽ được ngắm no mắt làng hoa lớn rực rỡ của Bến Tre không kém Sa Đéc nằm hai bên con lộ. Sau đó qua phà Đình Khao đến Vĩnh Long, và đi thêm không xa nữa là đến Sa Đéc.
Một ngày vô cùng mãn nhãn với muôn hoa, lại được ngắm nhìn cảnh chợ búa xôn xao, thuyền bè tấp nập trên các dòng sông, kênh rạch hay xe cộ đang trên đường vận chuyển các loại hoa và cây kiểng đi tỉnh, những gánh hàng rong, quán xá tưng bừng mua bán kiếm tiền lo Tết ... mới thấy được cái không khí Tết nhộn nhịp ... bên cạnh những lo toan đời thường của miền Tây.

* Bài và hình ảnh: Nguyễn Diệu Tâm 
   Mùa xuân 2017

Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2017

NHỮNG NHỊP CẦU BẾN TRE (II)

Chuyến đi đầu năm 2017 của nhóm Hiểu & Thương cùng chúng tôi, lại là khánh thành hai chiếc cầu dân sinh ở huyện Thạnh Phú trong chương trình vận động hỗ trợ phát triển giao thông nông thôn xóa cầu khỉ của tỉnh Bến Tre. Lần này, nhà tài trợ cho cây cầu số 1 là nhóm cựu sinh viên lớp Việt Hán I ĐHSP Sài Gòn chúng tôi và cho cây cầu số 2 là nhóm Dưỡng sinh, Thái cực quyền của công viên LVT.

Một ngày nắng nhẹ và nhiều gió. Từng đợt gió thổi lồng lộng trên khắp cánh đồng vừa gặt xong vụ lúa Đông Xuân của người nông dân nơi đây, những cánh cò trắng bay trên bầu trời xanh ngắt tạo nên sắc màu tươi mới cho mùa xuân đang đến rất gần. Từng nghe các tỉnh miền Tây Nam bộ điêu đứng gần cả nửa đầu năm nay do ảnh hưởng của tình trạng hạn hán và ngập mặn, những cánh đồng lúa của nông dân chết hàng chục ngàn hectare, nay nhìn thấy cảnh lúa vừa gặt xong, sân nhà nào cũng phơi đầy thóc vàng, chúng tôi thấy thật vui và ấm áp hẳn trong lòng.


Con đường từ ngoài lộ vào nơi khánh thành xa chừng một cây số, bề ngang nhỏ chỉ vừa đủ một chiếc xe gắn máy len lỏi giữa hai bờ ruộng, còn khó khăn hơn con đường mà lần trước vào tháng 9-2016 khi chúng tôi đến dự khánh thành 3 cây cầu dân sinh ở Mỏ Cày Nam và huyện Thạnh Lộc. Cây cầu số 1 chưa xong do có một trục trặc nhỏ vào phút cuối, tuy nhiên điều này cũng giúp chúng tôi được mục sở thị cách xây dựng cây cầu từ ban đầu, và điều đó làm chúng tôi yên tâm khi biết mục tiêu của chú Hai Y và nhóm tư vấn thiết kế xây dựng cầu đường Bến Tre là xây dựng cầu có độ bền 100 năm. 

 
Cây cầu số 2 cách đó không xa nhưng đường đi vào và quang cảnh mát mắt hơn nhờ những cánh đồng cỏ xanh óng ả xen lẫn những khoảng ruộng còn trơ gốc rạ sau khi đã thu hoạch. Có con đường rợp bóng bông lau trắng xóa rất đẹp. Một ao súng với những búp hoa đang hé nở. Giữa những vạt dừa nước gần đó, một đàn vịt đang tung tăng bơi lội... Khung cảnh thật bình yên, thơ mộng. Được biết ở khu vực này có nhiều cháu nhỏ đang độ tuổi đến trường. Người dân nơi đây rất vui mừng và mong mỏi sau khi khánh thành được bước chân qua cầu. Với họ là cả một sự thay đổi lớn trong cuộc sống.

Một ngày thật vui vì chúng tôi cảm thấy đã đóng góp được một phần bé nhỏ của mình đem đến niềm hạnh phúc cho nhiều người dân nghèo sống quanh đây, nơi chốn xa xôi hẻo lánh này. Rồi đây trên cây cầu này, người nông dân sẽ chở từng chuyến xe đầy gạo thóc ra tỉnh bán, từng đoàn học sinh sẽ đến trường, các chị các mẹ sẽ ra chợ... Như những bông hoa nở tặng mùa xuân, những cánh chim én báo xuân về, hai chiếc cầu bé nhỏ này cũng mong muốn đem đến mùa xuân cho mọi người...
 

6-1.2017
Dieu Tam Nguyen
Gửi đến các bạn Việt Hán I ĐHSP SG cùng các bạn trên cùng "chiến tuyến"

Mời xem Những Nhịp Cầu Bến Tre (I) viết về chuyến đi Mỏ Cày Nam vào tháng 9-2016:
http://ngdieutam.blogspot.com/2016/09/mot-ngay-voi-nhung-nhip-cau-ben-tre.html

Chủ Nhật, 1 tháng 1, 2017

GIAO THỪA VÀ PHÁO HOA

Trong giờ phút thiêng liêng đón giao thừa Tết Dương lịch tại Việt Nam, tôi lại nhớ đến giao thừa những năm cũ.
Còn nhớ năm 1992, lần đầu tiên tôi được đón giao thừa tại Sydney. Cũng rộn ràng háo hức như tuổi trẻ. Ngày ấy em gái chưa lập gia đình, buổi chiều cậu bạn trai đến từ sớm giục hai chị em chúng tôi đi ra bến cảng Darling Harbour dành chỗ tốt trước khi đông người kéo đến. Đây là nơi tập trung bắn pháo hoa mừng năm mới ở Sydney, có thể nhìn toàn cảnh cầu Harbour Bridge và nhà hát Con Sò (Opera House) nổi tiếng của nước Úc. Gọi là đến sớm, nhưng lúc ra đến nơi chúng tôi đã thấy rất đông người vì có lẽ ai cũng cùng ý nghĩ như vậy. Dòng người càng lúc càng lũ lượt đổ về, chẳng mấy chốc cả bờ bến cảng đông nghịt không chỗ chen chân. Thời gian cuối năm ở Úc rơi vào mùa hè nên 7, 8 giờ tối trời vẫn còn sáng trưng. Đến 9 giờ, khi bầu trời đã hoàn toàn chìm trong bóng tối thì màn pháo hoa đầu tiên bắt đầu. Nhưng đây chỉ là màn pháo hoa ngắn dành cho trẻ em. Sau đó những gia đình có con nhỏ cho con về nhà ngủ. Còn lại là người lớn sẽ tham gia đến nửa đêm để chứng kiến cảnh giờ khắc giao thừa từ biệt năm cũ bước sang năm mới. Gần đến nửa đêm, màn countdown bắt đầu: 10, 9, 8, 7, 6, 5, 4, 3, 2, 1, 0… Một tiếng nổ vang trời giữa hàng loạt bông pháo rực rỡ đủ màu sắc, hình dạng đồng loạt bay vút lên bầu trời rồi rơi xuống như hàng ngàn vì sao giữa tiếng reo hò HAPPY NEW YEAR! Mọi người đồng thanh hò reo chúc mừng năm mới. Những cặp tình nhân ôm chầm lấy nhau hôn. Nhiều người đem ra cả rượu và rót vào ly chúc mừng. Tiếng reo vui, cười nói rộn rã trong tiếng pháo nổ liên tục. Có được xem màn bắn pháo hoa ở Sydney mới thấy đây là cả một màn biểu diễn mang tính nghệ thuật cao, không chỉ là những bông pháo nở bừng trên bầu trời, chạy thành dãy như dải Ngân hà, mà còn là những luồng ánh sáng đan xen vào nhau ngoạn mục trên thành cầu Harbour Bridge, có khi tạo thành một dòng thác khổng lồ lấp lánh tuôn chảy từ trên cầu đổ xuống dòng sông, nơi có nhiều tàu bè đang neo.
Đêm giao thừa 2014 tôi lại có mặt ở Sydney lần thứ hai, và cũng được đón mừng năm mới. Lần này từ nhà em trai đi ra trung tâm khá xa nên chúng tôi chờ ngắm pháo hoa từ công viên gần nhà. Dừng xe ở parking, chúng tôi đi bộ vào bờ sông. Một cảnh tượng rất nhộn nhịp và vui vẻ khi nhiều người có lẽ đã đến đây camping từ sáng. Họ dựng lều trại, có nhóm bày bàn ra tổ chức tiệc tất niên hay chỉ đơn giản trải những tấm khăn xuống cỏ. Vì thành phố quá rộng, có nhiều điểm đốt pháo hoa trong đêm giao thừa. Nơi đây dĩ nhiên pháo hoa không ngoạn mục như ở Darling Harbour nhưng cũng đem đến cho mọi người một không khí vui tươi đón chào năm mới. Đêm hôm ấy trời có trăng nhưng nhiều gió, vầng trăng cứ thoắt ẩn thoắt hiện trong mây như nhường chỗ cho pháo hoa biểu diễn tưng bừng trên không trung. Tôi đứng nhìn quang cảnh chung quanh và thấy cảm động khi dường như mọi người đều tạm rũ bỏ những muộn phiền, điều không như ý của năm cũ để cùng hòa vào đất trời, thiên nhiên và tình yêu con người. Nhiều cặp đôi chọn chỗ ngồi trong bóng tối của hàng cây khuynh diệp. Từng nhóm người quây thành cụm. Một nhóm có người già và con cháu họ đang cụng ly chúc mừng bên lò thịt nướng thật đầm ấm vui vẻ làm tôi thấy nhớ nhà, nhớ gia đình ngày cha mẹ và các anh chị em tôi còn bên nhau luôn quây quần ấm cúng trong đêm cuối năm... Ngày ấy đã xa rồi!







Rồi từ Sydney lại nhớ về Saigon. Tôi cũng từng thích đi xem pháo hoa vì không chỉ được ngắm nhìn màn biểu diễn đẹp mắt trên không trung của những bông pháo mà còn thích không khí hòa quyện chia xẻ niềm vui chung đón mừng năm mới của mọi người. Có những năm tôi và gia đình, bạn bè cùng rủ nhau ra cảng Sài Gòn. Có năm chúng tôi chọn một chỗ ngồi từ một nhà hàng nào đó gần sông và ngồi trên sân thượng hay tầng cao nhất, có năm đi ra bờ sông và chờ đến giờ countdown. Một trong những đêm giao thừa ấn tượng ở Sài Gòn là dự đêm giao thừa trên con tàu F. Diamond của Fashion TV khi họ đến Việt Nam lần đầu tiên ở cảng Sài Gòn vào năm 2007, và đêm giao thừa năm 2008 cùng với hai cặp vợ chồng bạn trong kinh doanh trên con tàu nhà hàng của Saigon Tourist đậu ở bến tàu gần nhà hàng Mỹ Cảnh.
Giao thừa năm vừa qua thì cả gia đình vừa ăn tất niên ở một nhà hàng ngoài phố Nguyễn Huệ đã vội quay về khi thấy trung tâm quá đông người, sợ sẽ có thể không đón được xe về nhà sớm vì gia đình bây giờ đã có vài em bé. Và hầu như năm nào cũng vậy, tất cả những con đường quanh trung tâm đều kẹt xe, muốn đón xe phải đi bộ khá xa, hay phải chờ một, hai tiếng đồng hồ cũng là chuyện thường tình. Mãi rồi nhiều người và tôi cũng đâm ra sợ khi phải xuống phố vào đêm giao thừa Tết dương lịch. Riêng giao thừa Tết Nguyên đán, tôi thường đi bộ đến một ngôi chùa gần nhà dự lễ đón mừng năm mới.
Đêm nay cũng vậy, trong giờ khắc chuyển giao từ năm cũ sang năm mới, tôi không xuống phố mà ngồi nhà xem các video pháo hoa từ Sydney. Cách giờ Việt Nam 4 tiếng, giờ này Úc châu đã bước sang năm mới, còn ở đây chúng tôi đang chuẩn bị countdown trong vòng 1 tiếng đồng hồ nữa.
Một năm lại trôi qua, nghĩ thời gian không quá dài nhưng có lẽ với các bạn, cũng như tôi, đã xảy ra nhiều sự kiện, những niềm vui lẫn nỗi buồn, có cái được cái mất… Trong khoảnh khắc giao thừa này, hãy nhìn và bước về phía trước. Xin chúc mọi người một năm mới nhiều sức khỏe, tràn đầy niềm tin yêu, hy vọng trước mắt vẫn còn những khởi đầu mới mẻ…
Đêm Giao thừa 2016-2017
Nguyễn Diệu Tâm

Hình ảnh: Pháo hoa mừng năm mới 2017 tại Sydney, Úc châu.
Nguồn: http://www.dailystar.co.uk

Thứ Tư, 28 tháng 12, 2016

ĐI TÌM CAO LẦU HỘI AN.

Cao lầu Hội An - Ảnh: Nguyễn Diệu Tâm

Nhiều người thắc mắc không biết cao lầu là món ăn của người Việt hay của người Hoa?
Theo wikipedia: "Cao lầu là món ăn độc đáo gắn liền với phố cổ Hội An. Mới nhìn cao lầu trông giống như mì, nhưng không phải mì. Người ta ít biết đến cao lầu không phải vì nó không ngon mà vì món ngon này khiêm nhường. Nhiều người cho rằng món này của người Hoa, nhưng Hoa kiều ở đây lại không công nhận nó. Còn người Nhật thì cho rằng nó giống mỳ udon của họ nhưng khác về hương vị và cách chế biến.
Tinh túy của món cao lầu là sợi mì, thường được chế biến rất công phu. Đầu tiên, gạo thơm đem ngâm vào nước tro, mà phải là tro nấu củi lấy ở tận Cù lao Chàm, đảo cách Hội An 16 km, khi ngâm mới tạo ra được sợi mì có độ giòn, dẻo, và khô. Sau đó lọc kỹ, xay thành bột; nước xay gạo phải là nước ở giếng Bá Lễ do người Chăm làm cách đây cả ngàn năm, mới được nước ngọt, không bị phèn và mát lạnh. Tiếp tục dùng vải bòng nhiều lần cho bột dẻo, khô, cán thành miếng vừa cô, xắt thành từng sợi, đem hấp nhiều lần rồi phơi khô để làm sợi mì. Qua nhiều lần xử lý như vậy nên dù cao lầu có để qua đêm cũng không sợ ôi thiu.
Người ta thường ăn cao lầu với giá trụng nước sôi nhưng không được quá mềm. Thêm ít rau sống, được lấy ở làng rau truyền thống Trà Quế nổi tiếng ở Hội An. Giá trụng đổ ra tô, xếp mì lên trên, thêm vài lát thịt xíu rồi đổ tép mỡ (da heo chiên giòn) và một muỗng mỡ heo rán để sẵn bên lò nước. Với thịt xíu, chỉ dùng thịt heo cỏ, thịt săn chắc, thơm, vừa mỏng da vừa nhiều nạc và nước của nó mới có vị ngọt. Khi ăn, cao lầu cho cảm giác sựt sựt của sợi mì, đủ mùi vị chua, cay, đắng, chát, ngọt của rau sống, hương vị của mắm, bột thơm, nước tương... và tép mỡ vỡ tan trong miệng.
Nhiều người cũng có tham vọng làm cao lầu ở nơi khác, nhưng tất cả đều thất bại. Có người nói rằng chính nước giếng Bá Lễ và tro của cù lao Chàm và rau sống Trà Quế mới làm nên món ẩm thực đặc trưng này."

Thật là một món ăn đặc biệt. Ai đã đến Đà Nẵng thì biết rau sống làng Trà Quế. Ở đó có những lá rau xanh ngắt như rau răm, húng, quế, rau đắng, xà lách ... ngọn nhỏ, thơm ngon vô cùng, ăn vào ngát cả miệng! "Thịt xá xíu, chỉ dùng thịt heo cỏ..."Nước xay gạo phải là nước ở giếng Bá Lễ do người Chăm làm"..."gạo thơm ngâm nước tro nấu củi ở tận Cù lao Chàm"... Với những nguyên liệu tự nhiên và đầy bản sắc địa phương như vậy, thảo nào cao lầu là món ăn đặc sản truyền thống vô cùng đặc biệt của Hội An không nơi đâu có và cũng khó phổ biến khắp nước lại còn bay ra cả ngoài nước như món phở Bắc hay bún bò Huế.
Hồi nào đến giờ tôi không thích ăn cao lầu mà chỉ thường ăn mì hoành thánh, vì nhìn tô mì khô khan cứ nghĩ là không ngon. Lần đầu tiên vào năm 2011 từ Saigon ra Huế. Rồi từ Huế một mình leo lên xe Sinh Tourist đi Hội An cho biết. Dạo bộ một hồi cũng ghé ăn thử cao lầu gánh bên bờ sông Hoài, thất vọng. Hôm sau trên đường về lại Huế ghé vào một reststop ở đèo Hải Vân, ăn thử cao lầu lần thứ hai, không ngon. Nghĩ không thắc mắc nữa, có lẽ cao lầu không ngon thật. Nhưng năm 2013 đến Hội An, không ai chỉ đường mà tình cờ trong lúc đi tìm quán ăn tối thì thấy có một quán ăn đông người. Quán nhỏ, hơi chật lại ken kín người ăn. Tiếp viên chỉ có một cô lăng xăng phục vụ cùng với một người đàn ông trung niên. Một ông bác chừng 70 tuổi có lẽ là chủ tiệm và cũng là đầu bếp chính hết vào trong bếp rồi lại chạy ra, có khi tự tay bưng cho khách tô mì vì hai người kia phục vụ không kịp. Mấy chị em tôi gọi mì quảng và mì hoành thánh. Cậu em bảo gọi thử cao lầu. Thế là ăn cao lầu, và giật mình suýt xoa vì thấy ... quá ngon! Có lẽ nơi đây mới đúng chính hiệu cao lầu Hội An với mì làm bằng gạo thơm ngâm tro cù lao Chàm, ăn với thịt xá xíu heo cỏ, và rau sống làng Trà Quế!
Tôi nhìn lên tấm bảng treo trong góc quán: "Tiệm ăn trên 100 năm"... Mà không chỉ món cao lầu ngon, các món mì quảng và mì hoành thánh đều rất ngon. Chị tôi là người thích nấu ăn và nấu ăn rất khéo cũng phải gật gù khen ngợi.
Cuối cùng tráng miệng với chén đậu hủ gánh nóng hổi của người bán ngồi trước cửa quán - lại cũng đúng vị đậu hủ gánh ngày trước vẫn thích ăn, với nước đường sên dẻo có chút gừng thơm thơm... . Thú thật, không gì có thể ngon hơn!
Sau bữa ăn ngon miệng ấy, chúng tôi cứ nhớ hoài không gian huyền ảo của một phố cổ lung linh đèn lồng, những ngôi nhà mái ngói rêu phong cùng những con thuyền âm thầm thức trên dòng sông Hoài cùng với vầng trăng dịu dàng soi bóng.
Đầu năm 2016 trở lại Hội An, mấy chị em đi rảo quanh phố cổ tìm quán cao lầu ngày ấy gần cả tiếng đồng hồ, không hiểu sao tìm không ra, hỏi người dân địa phương thì có người nói tiệm đã dời đi nơi khác rồi. Ngơ ngác nhìn quanh, tôi nhận ra phố cổ bây giờ đã phát triển ... nhiều con phố, một số con đường bây giờ đã trở thành phố ... Tây ba lô, gần giống khu phố Tây Đề Thám, Phạm Ngũ Lão của Sài Gòn với những quán bia, rượu, nhà hàng hải sản và nhạc Âu Mỹ xập xình vọng ra từ những quán bar đèn mờ tối, có chợ đêm và những chàng Tây cao lêu nghêu đi rông ngoài đường.
Ngẩn ngơ tôi tiếc. Một thoáng mơ hồ tôi không rõ mình tiếc điều chi? Tiếc vì không tìm ra quán cao lầu cũ để phải vào đại một quán trong cái hẻm nhỏ trưng cái bảng "Cao lầu" đầu ngõ ... nhưng lúc gọi thì không có cao lầu mà chỉ là tô mì nhạt nhẽo và dĩa bánh vạc nguội ngắt đêm khuya, hay tiếc vì phố cổ bây giờ nhiều quán ăn Tây quá?
Trên sông Hoài, có tiếng chèo khua lặng lẽ thuyền ai đi câu, dưới vầng trăng khuya đang phai dần vào mây...
Nguyễn Diệu Tâm
Tháng 12-2016

Thứ Sáu, 16 tháng 12, 2016

Qua bao mùa Giáng sinh

Giáng sinh ở Cali.
Đêm cuối tuần, trên đường từ San Jose trở về Los Angeles, chúng tôi ghé ngang qua Solvang, làng Đan mạch ở California. Trong tiết trời giá lạnh đầu đông, ánh sáng ấm áp từ những ngọn đèn trang trí Giáng sinh trong các cửa tiệm mang phong cách Bắc Âu hắt ra chiếu sáng những góc phố. Cảm giác thân quen trong những giấc mơ cổ tích mùa Giáng sinh từ thuở nhỏ chợt trở về, với những hình ảnh Chúa Hài đồng trong máng cỏ, ông già Noel với túi quà hào phóng, đàn tuần lộc kéo xe, những cây thông lấp lánh sao khuya, và giữa trời đêm, tuyết rơi mãi không ngừng. Có lẽ trong chúng ta, ai cũng có ít nhiều kỷ niệm mùa Giáng sinh. Có thể là ước mơ được dí mũi vào ô kính của một cửa hiệu nào đó và mê mải ngắm nhìn những đồ vật trang trí. Có thể là niềm hạnh phúc khi quây quần với gia đình bên lò sưởi đã treo sẵn những chiếc vớ chờ ông già Noel leo xuống từ ống khói tặng quà giữa đêm khuya. Có thể là nụ hôn với người yêu thương sau khi tan lễ nhà thờ. Cũng không quên hình ảnh xúc động của cô bé bán diêm của Andersen ngồi bên vệ đường lặng lẽ đốt từng que diêm mơ ước...


Solvang mùa Giáng sinh

Không khí lễ hội ở Mỹ rất rộn ràng, kéo dài liên tục từ Halloween tháng 10, Thanksgiving tháng 11 rồi tháng 12 bước qua mùa Giáng sinh có lẽ không nơi đâu trên thế giới mà "ăn chơi" và lễ hội nhiều như ở Mỹ. Vui và đẹp nhất là vào mùa Giáng sinh khi nhà nhà cùng tưng bừng mua sắm và cũng tưng bừng trang trí. Ở Los Angeles cũng như San Diego, nơi tôi trải qua 3 tháng cuối năm, có những khu biệt thự trang trí đèn và hình ảnh rất lộng lẫy. Muốn đi xem phải đậu xe khá xa rồi đi bộ hàng cây số mới đến. Để thực hiện bộ ảnh này tôi phải đi nhiều đêm, nhiều khu vực khác nhau, cho đến đêm cuối vào ngày 24 tháng 12 sau khi ghé qua một nhà thờ khá lớn của người Việt tại Cali. Từng khu vực có nhà trang trí Giáng sinh lại cách quãng bởi các ngã tư đường. Đất Mỹ quá rộng, đi đâu cũng rất xa, không quen sẽ mỏi chân đi không nổi để có thể ngắm hết. Nhưng mỗi năm chỉ có một lần được sống trong không khí thiêng liêng tiễn đưa năm cũ bước sang năm mới như thế này, nhất là đối với những con chiên Thiên Chúa thì là một ngày trọng đại vô cùng, nên không đi xem cũng uổng phí. Từng đoàn người lũ lượt đi trên đường quanh các khu trưng bày, có nhiều gia đình, cũng có nhiều người dẫn theo con thú cưng, nhiều nhất là những con chó. Chúng cũng được mặc áo lạnh màu đỏ cổ viền lông trắng. Một nhóm thanh niên nam nữ đứng ở góc đường đồng ca những ca khúc Giáng sinh. Nhiều nhà bày tiệc ra giữa sân, không chỉ chào đón bạn bè mà còn vui vẻ mời khách qua đường ghé lại nếm chút rượu, bánh nào đó. Có nhà còn nấu một nồi súp hay chỉ là một lò lửa trước hiên. Trời rất lạnh vào mùa đông nên những ngọn lửa này giúp cho người đi đường thấy ấm áp hơn. Còn tôi thì chạnh nghĩ đến nồi bánh tét đêm 30 ở quê nhà.



Giáng sinh ở San Diego


Có lẽ cách trang trí truyền thống nhất vẫn là cây thông với đèn và những quả boule đủ màu, với những gói quà xanh đỏ dưới chân và những chiếc vớ trên lò sưởi. Thường người ta giăng đèn quanh các đường diềm trên mái nhà, các cửa sổ, cửa ra vào. Có nhà giăng đèn cả ở những cây lớn bé trong vườn. Nhưng nếu bạn từ Việt Nam đến sẽ thấy cách trang trí Giáng sinh của người Mỹ có gì đó rất khác, mà có lẽ là ... đúng kiểu Mỹ. Nhiều khu nhà trưng bày những hình nộm của các nhân vật trong phim điện ảnh Hollywood. Nhiều nhất là những hình nộm trong phim hoạt hình cho trẻ con, những nhân vật của Walt Disney, những chú lính chì v.v... Cũng có hình người tuyết, Santa Claus, xe tuần lộc, nhưng có rất ít nhà làm theo kiểu hang đá Bê Lem. Người Mỹ thích lễ hội nên không chỉ những nhà có đạo mới trang trí Giáng sinh mà dường như đa số đều tham gia rất hào hứng.
Một đêm với đủ loại ánh sáng đèn màu lộng lẫy, đêm về có lẽ đứa trẻ nào cũng mơ thấy ông già Santa ôm ống khói tuột xuống lò sưởi và đặt những món quà như ý vào chiếc vớ của chúng...
Merry Christmas to you all!

* Bài và hình ảnh by Dieu Tam Nguyen

Xem thêm: https://www.facebook.com/ngdieutam/media_set?set=a.1010430035687426.1073742105.100001613180918&type=3&comment_id=1288725641191196&reply_comment_id=1288772521186508&notif_t=photo_album_comment&notif_id=1481951334321258

Thứ Sáu, 14 tháng 10, 2016

LỮNG LỜ MÂY PHỦ NÚI BÀ



Vào ngày rằm tháng tám năm nay, 2016, một cái duyên đã đưa tôi đến với Tây Ninh. Hôm đó tôi vừa đi Bến Tre về, một cô bạn rủ: "Ngày mai rằm tháng tám, ở Tây Ninh có lễ hội trăng rằm, đi không?" Trong câu bạn nói, những từ như "Tây Ninh", "lễ hội trăng rằm" ... thu hút tôi ngay lập tức. Cách đây mấy năm tôi đã đến Tây Ninh tháp tùng vài người bạn đi tìm xưởng gỗ, nhưng chỉ vội vàng ghé Trảng Bàng ăn bánh canh, đi ngang qua Tòa thánh Tây Ninh rất vội rồi trở về, từ đó cũng chưa trở lại và chưa có ấn tượng gì. Vì thế lần này tôi đồng ý và chúng tôi lên đường ngay trưa hôm sau.
Cách Sài Gòn chừng 100 km, nối cao nguyên Nam Trung Bộ với đồng bằng sông Cửu Long, Tây Ninh vừa mang đặc điểm của một cao nguyên, vừa có dáng dấp, sắc thái của vùng đồng bằng. Tây Ninh nằm sâu trong lục địa, có địa hình cao núp sau dãy Trường Sơn, ít chịu ảnh hưởng của bão và có những yếu tố thuận lợi khác để phát triển nền nông nghiệp đa dạng, đặc biệt là các loại cây ăn quả, cây công nghiệp, cây dược liệu và chăn nuôi gia súc. 

Dưới chân núi Heo, thuộc quần thể di tích núi Bà. Ảnh: Diệu Tâm

Trên đường đi đến Tây Ninh, bạn sẽ thấy những cánh đồng lúa mênh mông xanh ngắt, những ngọn núi xa xa, từng đàn bò nhởn nhơ ăn cỏ, vịt ngỗng lội trong ao... Cảnh vật và nhà cửa hai bên đường cho thấy một Tây Ninh rất trù phú.
Chúng tôi nghỉ qua đêm ở nhà cô bạn gần Tòa thánh Tây Ninh nơi đã có lễ hội trăng rằm rất lớn và ngay đêm hôm ấy chúng tôi đã được thưởng thức và chứng kiến một hội Yến Diêu Trì cung vô cùng long trọng, đầy ý nghĩa với sự tham dự của hàng chục ngàn tín đồ Cao Đài từ khắp nơi đổ về và khách tham quan.
Sáng sớm hôm sau chúng tôi lên đường vào rẫy trồng cây củ mì và mãng cầu của gia đình bạn. Thấp thoáng ngọn núi Bà với mây trắng phủ lững lờ trước mặt thật nên thơ. Lúc đó tôi mới biết đây thuộc khu vực quần thể di tích núi Bà trải rộng trên diện tích 24 km2 gồm 3 ngọn núi tạo thành: Núi Heo - Núi Phụng - Núi Bà Đen. Đặc biệt núi Bà Đen là ngọn núi cao nhất Nam bộ (986 m), quanh năm có mây trắng phủ nên có tên Vân Sơn. Tên gọi núi Bà Đen bắt nguồn từ truyền thuyết về cô gái có tên Thiên Hương quê ở Trảng Bàng xinh đẹp với làn da bánh mật từ thế kỷ 18 đã hiển linh sau khi chết nên về sau người dân gọi cô là Bà Đen, được lập đền thờ để nhân dân tiện việc cúng bái. Các cuộc hành hương về chùa diễn ra vào mùa xuân - Lễ Thượng ngươn, còn gọi là Hội Xuân núi Bà - đã trở thành tập tục tâm linh quen thuộc từ đây. Nơi đây cây cối xanh tươi, đường lên núi quanh co, uốn khúc, gập ghềnh đá núi thiên nhiên, mây trời luôn bao phủ nên cảnh rất thần tiên. Lên đến núi khách hành hương sẽ chiêm bái Điện Bà (Linh Sơn Thánh mẫu) và chùa Bà Đen (Linh Sơn Tiên Thạch tự).

Quanh năm mây trắng bao phủ núi Bà. Ảnh: Diệu Tâm

Nhờ có người địa phương hướng dẫn, chúng tôi được nghe câu chuyện kể về một sư bà gần trăm tuổi hiện vẫn còn ở chùa Bà. Mỗi lần xuống núi là sư bà đi bằng kiệu có người khiêng. Sư bà sẵn lòng giúp đỡ những ai nghèo khó, bệnh nặng. Nhưng để lên được trên núi và gặp được bà không phải là chuyện dễ dàng.
Hôm ấy là mùa thu hoạch mãng cầu. Chúng tôi được vào tận vườn xem cảnh thu hoạch. Nhà vườn tiết lộ cách trồng cây, từ cắt cành tuốt lá, tỉa bông cho đến ra trái mất chừng 3, 4 tháng. Trái mãng cầu nhờ đất tốt vùng núi Bà mà ngon ngọt lạ thường. Về Tây Ninh ăn đặc sản như bánh canh, bánh tráng Trảng Bàng nổi tiếng đã lâu, thêm nhiều loại rau rừng mọc quanh núi Bà, bò ăn cỏ núi Bà ... vừa ngon miệng, lại yên tâm vì "vườn nhà trồng". Vườn nhà bạn cũng đang trồng mãng cầu và thanh long, cùng nhiều loại cây ăn quả khác, lại nuôi hàng trăm con gà tre, bạn kể ban đầu nuôi gà mái dầu, đêm đêm vẫn bị ăn trộm, anh chồng tức mình nuôi gà tre, đêm chúng bay trên cây ngủ, trộm không bắt được nữa. 

Mây trời trên đỉnh núi Bà Đen. Ảnh: Internet

Từ rẫy mãng cầu, chúng tôi đi vòng quanh chân núi, đến khu du lịch Ma Thiên Lãnh, nơi có rừng nguyên sinh và những dòng suối trong vắt. Có những chiếc cầu gỗ đơn sơ bắc qua suối. Đâu đó có tiếng chim rừng hót. Khung cảnh thật bình yên, thơ mộng. 
Vẫn còn nhiều nơi đến hấp dẫn ở Tây Ninh mà chúng tôi chưa đi hết. Một năm Tòa thánh Cao Đài Tây Ninh có hai lần hội lớn, một là vào mồng chín tháng giêng, hai là đêm rằm tháng tám, cùng hội Xuân núi Bà ... Chúng tôi cùng hẹn mùa xuân sẽ đến.
Từ Sài Gòn, phương tiện dễ nhất là bạn đi xe bus ra bến xe An Sương, đón xe về Tây Ninh. Giá vé chỉ chừng 55.000 đ. Đến nơi lại có xe trung chuyển chở về tận nơi nghỉ qua đêm. Đường đi chỉ mất chừng 2 tiếng rưỡi. Không xa, lại được thưởng thức không khí núi rừng trong lành, được ăn bò tơ nhiều món, gà thả vườn, bánh tráng, bánh canh ... với rau rừng. Sẽ là những cuối tuần vui vẻ thú vị.

Tháng 10, 2016
Nguyễn Diệu Tâm

Thứ Tư, 12 tháng 10, 2016

NHỮNG CHIẾC LU KIÊN GIANG



Lên đường đi Rạch Giá vào một đêm mưa gió đầu tuần của tháng mười, chúng tôi hẹn nhau tập trung tại nhà Kim Nga, nhóm trưởng Hiểu & Thương. Những ngày này Sài Gòn mưa rất nhiều, đến hôm nay vẫn còn mưa và cơn mưa rất lớn. Vậy mà tất cả mọi người đã đăng ký chuyến đi đều có mặt đầy đủ, khi tôi đến nơi đã thấy một số bạn đang chuẩn bị sắp xếp hàng hóa cho chuyến từ thiện. Cơn mưa như trút nước suốt 2 tiếng đồng hồ mãi đến hơn 22:30 mới nhẹ hạt dần. Những người cuối cùng xuất hiện, Tiến Danh với bộ đồ ướt sũng, một cô bạn khác đang tất tả chạy xe đạp từ Thủ Đức cũng vừa đến. 11 giờ khuya, xe khởi hành đi Kiên Giang. Lần này đoàn sẽ đi hai xe, cùng đến huyện Giang Thành, tỉnh Kiên Giang phát lu trước rồi một đoàn quay về, riêng đoàn dẫn đầu bởi sư cô An Nghĩa sẽ đi tiếp khánh thành cầu ở Rạch Giá.
7:00 giờ sáng, xe đến Kiên Lương. Suốt đêm đi qua nhiều tỉnh, trời vẫn còn mưa lâm râm, may sao khi đến nơi thì mưa đã tạnh hẳn. Trên những con đường còn ẩm nước, một ngày mới bắt đầu ở Kiên Giang. Anh Bảo, nhóm từ thiện Rạch Giá đón chúng tôi và đưa đi ăn sáng, uống cà phê ở một quán khá đẹp đối diện nhà thờ giáo xứ Kiên Lương. Không khí sau cơn mưa vừa mát mẻ trong lành, cộng thêm sự yên tĩnh của phố tỉnh vùng xa khác hẳn một Sài Gòn ồn ào đem lại cho chúng tôi cảm giác thật dễ chịu khó tả. 


9:00 xe đưa chúng tôi đi vào xã Vĩnh Điều, huyện Giang Thành. Càng vào sâu, con đường càng vắng vẻ, hẹp dần và khó đi. Nhiều đoạn đang làm dở dang trong các công trình cầu đường, thêm cơn mưa những ngày qua làm con đường thêm lầy lội. Tài xế phải vững tay lái lắm mới đưa được chiếc xe 16 chỗ lách qua những cây cầu cao lêu nghêu mà rất hẹp bề ngang rồi ngoắt vào những khúc cua “nín thở”. Những lúc như thế này chỉ đành phó thác sinh mạng cho bác tài, vậy mà các bạn vẫn còn rú lên suýt xoa khi xe chạy ngang qua những bãi cỏ bên đường nở đầy hoa mười giờ màu cánh sen rực rỡ hay khi lao qua những cánh đồng mênh mông có hàng cây tràm nở rực bông vàng trên các bờ đê soi bóng nước, những bụi hoa mua màu tím nên thơ và cây mắt mèo nối tiếp trùng trùng trên quãng đường dài. 


Đã đến nơi tập trung lu. Lần này đoàn từ thiện nhóm Hiểu & Thương đóng góp 200 cái lu. Mỗi chiếc lu có chiều cao chừng 1.10 mét, dung tích 1 mét khối (= 1.000 lít nước). Nặng từ 300 – 310 ký. Giá xuất xưởng là 850 ngàn đồng/cái. Vận chuyển khá khó khăn vì lu nặng nề, bên sản xuất đồng ý vào tận nơi, sản xuất tại chỗ. Nhờ vậy mà chúng tôi được nhìn thấy tận mắt người thợ đã làm cái lu như thế nào.
Thông thường những cái lu đất nung chúng ta thường thấy, có qui cách và dung tích nhỏ hơn gọi là “kiệu”. Ở các tỉnh miền Tây thường sử dụng lu đất nung để chứa nước mưa, lâu ngày dễ vỡ, còn ở đây lần đầu tiên tôi nhìn thấy chúng được làm bằng xi măng cốt thép, tựa như cách làm các bể nước hình tròn. Trong những giải pháp giúp các vùng khô hạn thì lu xi măng cốt thép là hợp lý nhất vì giữ được lâu bền tương đương bể nước, lại có thể phân bổ dễ dàng hơn đến riêng từng nhà dân để họ chứa nước sinh hoạt.


Bạn có thể thắc mắc tại sao ở đây người dân cần cái lu đến thế! Ở những vùng miền núi, hay biển đảo, sông nước xa xôi, địa hình trắc trở không có giếng nước ngọt để dùng, thì khát nước mưa là chuyện thường ngày. Ở đồng bằng sông Cửu Long, kênh rạch chằng chịt nhưng nước sạch nhiều nơi xa xôi không có. Hẳn bạn cũng từng nhìn thấy những chiếc cầu “tỏm” nằm bên bờ ao, hay buồng tắm che phên sơ sài. Cũng dòng nước ấy, tắm giặt, vệ sinh, ăn uống… Nhiều nơi người dân chẳng đặng đừng cũng phải dùng nước kênh rạch mà lóng phèn, khá hơn thì mua nước ngọt có ghe chở từ trên núi về mà dùng thì quá tốn kém, không phải ai cũng có thể làm được. Tôi nhớ lại những năm 80 ở Phú Quốc, tôi từng ao ước có cái lu thật to để chứa nước mưa khi cả xóm chỉ có chung một cái giếng để dùng, tắm rửa hay giặt giũ. Có lúc đông người chen nhau hay nước giếng cạn, vẫn phải thả cái gàu xuống gần đáy giếng múc nước đục ngầu lên mà dùng. Có người  chèo thuyền lên núi nơi có giếng Tiên chở nước về phố bán, mỗi ngày tôi chỉ dám mua 1, 2 can nhỏ nước sạch để nấu cơm hay đun sôi lấy nước uống…
Đó là chuyện năm xưa, ngày nay nhiều nơi xa xôi đã có nước máy, nhưng không phải nơi nào cũng có như ở xã Vĩnh Điều này. Dọc theo con đường vào xã, bên trái là dòng kênh, nhiều túp nhà tranh lụp xụp tơi tả, riêng tôi thì hay để ý đến những cái “cầu tỏm” … vì cũng như các bạn ở thành phố, chúng tôi rất sợ loại cầu này. Và cứ nghĩ làm thế nào người ta có thể sống mà không có nước sạch. 


Vào tháng mười là lúc lượng mưa nhiều nhất trong năm, thì cái lu là vật chứa nước để dành nước sử dụng cần thiết nhất đối với người dân nơi đây. Vì vậy, khi được hỏi cần gì nhất thì đa số đều trả lời: “Cái lu”!
Anh Bảo cho biết ở Giang Thành, có khoảng 10 ngàn hộ dân nghèo. Cho đến nay, các nhóm từ thiện, mạnh thường quân đã giúp được 4.000 chiếc xuồng gỗ cho người dân.
Sư cô An Nghĩa là người đi nhiều tỉnh miền Tây xây cầu, làm giếng, phát lu v.v suốt 10 năm nay. Riêng ở Kiên Giang thì lần đầu nhóm cứu trợ được 500 cái lu và 300 xuồng gỗ cho xã Nam Thái Sơn và Mỹ Hiệp Sơn Huyện Hòn Đất. Kế đến là 100 cái lu và 100 xuồng gỗ cho xã Vĩnh Điều, huyện Giang Thành. Ngoài ra nhóm từ thiện của sư cô còn tặng 5 chiếc thuyền cấp cứu bằng composite có gắn động cơ cho huyện Giang Thành dùng vào việc cứu thương, cứu hộ. Và hôm nay sư cô tiếp tục tặng thêm 200 lu dung tích 1 mét khối. Vì lần này số lu lên đến hơn 100 nên nhà sản xuất đề nghị sẽ mang nhân công và vật liệu đến làm tại chỗ. Nhờ tiết kiệm chi phí vận chuyển, cứ mỗi trăm cái lu họ tặng thêm 5 cái.



Giờ đây chúng tôi đang đứng tại chỗ sản xuất lu. Phía bên trái là đồng ruộng mênh mông và có một cái ao nơi những con vịt trắng và nâu xinh xắn đang hồn nhiên bơi lội. Vài con gà tây đủng đỉnh đi lại trên bờ. Các bạn ùa đến bên những cái lu có khắc tên mình để chụp hình. Có bạn còn nghịch ngợm chui vào trong lu để cho biết lu lớn cỡ nào. Những chiếc lu còn dang dở chưa hoàn thành trong lán trại cho thấy những khoanh sắt cuốn bên trong để giữ lu trước khi nhiều lớp xi măng được bao bọc bên ngoài. Người ta sẽ vận chuyển những chiếc lu này đến từng nhà người dân nghèo trong huyện bằng "chẹt", một loại ghe máy vận tải đường sông chứ ở đây không có phương tiện nào khác. Mỗi chiếc chẹt có thể chở 6 cái lu.


Sau đó, cả đoàn xuống “chẹt” để đi đến một số điểm nhà dân đã được cấp lu. Hai bên bờ kênh là những túp nhà tranh lụp xụp nằm chênh vênh trên những cột đỡ, nhiều túp lều nát bươm. Có một ngôi trường tiểu học và trung học cơ sở ở Vĩnh Điều, cùng một trường mầm non cách đó chừng trăm mét, nằm bên một ao sen đang nở đầy hoa. Anh Bảo cho biết những ngôi trường này cũng xin lu để đựng nước mưa cho các cháu uống, nhưng nhóm từ thiện chỉ cấp cho trường trung tiểu học 4 cái, còn trường mầm non thì không dám vì sợ các cháu nhi đồng còn nhỏ quá không nên uống nước mưa mà nhà trường cần phổ biến cho phụ huynh nấu nước sôi để nguội vào bình cho các cháu đem theo khi đến trường.


Giữa đồng không mông quạnh, nhìn hai ngôi trường khang trang trái ngược với cảnh nghèo của các hộ dân nằm đọc theo bờ kênh, tôi vừa thấy vui vừa thấy buồn. Vui vì ở một nơi xa xôi như thế này lại có những ngôi trường đẹp đẽ mọc lên không khác gì những bông sen thanh khiết giữa đầm lầy. Hy vọng cuộc đời các em về sau sẽ khá hơn nhờ được học hành tử tế, tương lai sáng sủa hơn. Buồn vì cảnh nghèo, nghèo quá của các hộ dân ở đây, nơi ước mơ lớn nhất của họ chỉ là “cái lu”. Một vài cụ già đi qua dừng lại, móm mém cười chào. Một cụ ông nói: “Tụi tui vui lắm, mừng lắm khi nhà có được cái lu đựng nước! Thiệt cám ơn cám ơn các cô chú”… Qua trao đổi, anh Bảo tươi cười bảo: “Vẫn còn thiếu nhiều lu lắm, nhưng góp gió thành bão, mong sao nhóm Hiểu & Thương sẽ còn giúp đỡ thêm một trăm cái nữa”.


Trên con đường đất đỏ dẫn vào làng, vài học sinh nhỏ đang đèo nhau trên xe đạp đến trường. Trong đầm sen những bông hoa to nhất đang cố vươn lên, trắng muốt giữa đám lá biếc xanh. Ngọn nắng trên những cây tràm bông vàng chợt dịu xuống. Mây đen kéo về. Trời lại mưa…

Tháng 10, 2016
Bài viết và hình ảnh: Nguyễn Diệu Tâm
Mời các bạn xem thêm hình trong chuyến đi phát lu đây:

Vận chuyển lu đến nhà người dân


 
Những mái nhà tranh ở xã Vĩnh Điều, nơi các h dân nghèo được cấp lu.


Lên chẹt đi phát lu

Cổng trường mầm non ở Xã Vĩnh Điều, Huyện Giang Thành, Kiên Giang.

Một góc sân trường mầm non ở xã Vĩnh Điều, huyện Giang Thành, KG

Cầu tre chênh vênh bắc qua dòng kênh ở xã Vĩnh Điều, Giang Thành, KG

Chiếc xuồng gỗ cũ nằm trên bờ sông
Con đường vào xã Vĩnh Điều, huyện Giang Thành, tỉnh Kiên Giang.