Thứ Tư, 7 tháng 9, 2011

TỪ CHIẾC ÁO LEN MẸ ĐAN

Mẹ kể, ngày còn nhỏ, mẹ xa nhà lên Đà Lạt sống cùng dì Tùng. Ngoài giờ làm việc nhà phụ với dì, mẹ được dì cho đi học trường bà xơ ở Đà Lạt cho biết chữ. Mẹ cũng được học thêu thùa, đan, may. Mẹ khoe mãi chuyện được gặp bà hoàng hậu Nam Phương lúc bà đến thăm trường. Mẹ ngoan, xinh đẹp và học giỏi nên được các bà xơ cho ra đón hoàng hậu. Lúc đó, bà hoàng đưa tay xoa đầu mẹ và khen "con bé trắng trẻo xinh xắn quá"! Vinh dự ấy đi theo mẹ suốt cuộc đời, rằng có lần mẹ đã được gặp một bà hoàng hậu thật sự.
Ở Đà Lạt, hình như người phụ nữ nào cũng biết đan. Hai que đan cứ thoăn thoắt thoăn thoắt và cuộn len cứ mỏng dần, mỏng dần và chiếc áo len thành hình. Từ lúc còn thơ tôi đã để ý đến cuộn len và hai que đan của mẹ. Ngày ấy hai que đan làm bằng tre, về sau thay bằng hai que sắt, có màu, giúp sợi len trơn hơn, dễ đan hơn. Đêm đêm nằm trong giường tôi thích nghe âm thanh lách tách của hai que đan chạm vào nhau. Hé mắt hí hí nhìn, dáng mẹ ngồi yên lặng dưới ánh đèn chăm chú đan chiếc áo cho con. Con đông, mẹ cứ phải đan hoài. Hết áo len tay ngắn mặc mùa thu thì đến áo len tay dài mặc mùa đông. Rồi đến khăn quàng, vớ, mũ... Tôi thích những chiếc áo len mẹ đan cho mình, mặc vào được khen áo đẹp, tôi sung sướng lắm.
Tôi bắt chước mẹ đan áo cho búp bê. Tôi cũng có 2 que đan nhỏ xíu vừa với bàn tay nhỏ bé của mình. Mùa đông ở Huế rất lạnh, búp bê của tôi có áo len mặc. Được mẹ đan cho áo len kiểu nào thì búp bê của tôi có ngay chiếc áo kiểu đó. Tôi cũng đắp cho búp bê một cái khăn thay chăn, để nó ngủ cho ấm, giống hệt như mẹ đã lo cho tôi.
Ngoài áo len, mẹ còn may quần áo cho chị em chúng tôi. Tôi và em gái kế được mẹ may áo đầm giống nhau, mặc để người ta biết đó là 2 chị em. Lớn hơn một chút, tôi lại bắt chước mẹ may áo. Không biết đo theo người, tôi bỏ chiếc áo có sẵn lên vải, rồi cắt theo chiếc áo ấy, xong vào máy may tập may. Nhiều lần bị kim may đâm vào ngón chảy máu, có lần kim gãy đâm xuyên qua ngón tay, tôi cắn răng chịu đau, tìm cách rút đầu kim ra, máu chảy nhiều, dấu không cho mẹ biết sợ mẹ rầy không cho nghịch máy may nữa.
Năm học lớp 7 trường NTH Qui nhơn, tôi được học nữ công với cô giáo Thái Nhĩ. Cô thật là một người khéo léo, hiền từ và yêu thương học trò. Tôi rất thích giờ học với cô. Suốt từ năm lớp 7 đến lớp 12, chúng tôi được cô dạy rất nhiều bài thêu, đan, may. Từ các bài thêu rua, thêu chữ thập (cross stitch), mũi đột, thêu mũi cành cây, mũi quấn bọ (bullion stitch), thêu nổi, smock, v.v.. đến cách làm khuy nút, may mũ em bé, may áo v.v. Bài nào tôi cũng làm chăm chỉ và được cô cho điểm cao. Nhiều năm tháng trôi qua, tôi chẳng còn giữ được vật kỷ niệm nào từ những bài thêu may nữ công ngày ấy, ngoại trừ một chiếc khăn bằng vải tétoron, có thêu áp vải một đàn chim đang vui đùa ca hát cô cho làm năm lớp 9 thì phải. Không hiểu lý do vì sao chiếc khăn này đi theo tôi mãi đến ngày nay dù tôi đã trải qua nhiều lần dời đổi chỗ ở, và dù chiếc khăn đã ngả màu.

Bài thêu năm lớp 9, tổng hợp các mũi đột, quấn bọ, áp vải, may lộn mép khăn.

Khi lớn lên, tôi bắt đầu biết để ý đến ăn mặc như thế nào cho phù hợp theo tông màu, áo mặc sao cho đẹp, quần sao cho thẳng. Tôi cho rằng bộ quần áo đẹp là do cái "coupe", cho dù đối với kiểu nào, loại vải nào. Đi may rất nhiều tiệm may được giới thiệu, chẳng bao giờ tôi vừa ý. Những năm học đại học, gần nhà tôi có một chị thợ may khéo. Tôi gạ chị dạy cho tôi cách cắt đo theo người. Vậy là chị dạy cho tôi trong vòng một tuần lễ một số bài căn bản may áo sơ mi, quần tây, áo xẩm, áo tay raglan v.v.. trên giấy. Sau đó tôi tự cắt trên vải và may lấy. Dần dần từ những bài căn bản, tôi biến chế sang áo kiểu, áo đầm dạ hội và cả áo bà ba, áo dài. Có nhiều thợ may khi được học may áo sơ mi, quần tây thì họ cứ thế mà làm, khách hàng đưa may áo sơ mi có chút xíu kiểu cọ, họ cũng không chịu may. Khi thấy như thế, tôi thắc mắc thầm nghĩ "Tại sao? Vì họ may đông khách quá nên không cần vì ngại có thêm một chút kiểu vào sẽ mất công hơn? Hay tại không thích tìm hiểu hơn nữa trong nghề?". Với tôi, tôi chỉ từ chối những kiểu nào tôi chưa học đến, thí dụ veston và quần tây nam, chứ kiểu nào của phụ nữ tôi cũng "vọc " qua cả, từ đọc thêm tài liệu, học lóm các thợ may khác, hoặc tự ngồi suy nghĩ vẽ ra trên giấy, thậm chí may thử trên một miếng vải nào đó, miễn sao làm được thôi.

Áo len Đà Lạt ( Ảnh: Google )

Tôi may áo quần cho các em, cho cả nhà. Chị tôi lúc đó đang bán vải ở Tân Định, đem về vải dư cho tôi may áo trẻ con, chị treo bán khá chạy, chị bảo tôi "mát tay". Một ngày, em gái đang học ở ĐH Nông Lâm Thủ Đức về nhà nói "Bạn em khen em mặc đồ đẹp, tụi nó nói chị có nhận may không thì chỉ em cách đo, em đem vải về cho chị may". À, cũng hay đấy chứ, vì tôi có thể kiếm thêm tiền chợ cho mẹ. Vậy là trở thành thợ may mà thợ không được gặp khách! - Có ai "gan" như tôi không nhỉ? Cũng may là rất ít khi bị khách phàn nàn, dĩ nhiên cũng có vài lần phải sửa, nới rộng ra hoặc phải may bóp vào. Khoản này tôi nghi ngờ em gái tôi đo không đúng chính xác kích thước của khách, bởi vì nó .. không biết may! Kế tiếp khách hàng là bạn bè, là hàng xóm trong khu chung cư nhà tôi đang sống. Sau này khi tôi đã bỏ nghề may, một trong những khách hàng xóm có một cô bé ra mở tiệm may áo thời trang cũng khá có tiếng, gặp lại cô hỏi "Sao chị bỏ nghề may uổng vậy? Đã hơn mười mấy năm qua, em vẫn còn nhớ lúc đó chị may cho em mấy cái áo kiểu thật là xinh, em còn thích đến bây giờ".
Rồi tôi mở tiệm dạy thêu may. Em gái tôi dạy thêu, tôi dạy may. Lớp học cũng khá đông học trò. Được 2 năm, em gái tôi đi Úc. Buồn quá, tôi dẹp luôn lớp học, rồi theo chồng về xứ lạ.
Cái xứ lạ này ở tận ngoài đảo biển. Lúc mới đến, chúng tôi được ông ngoại chồng cho ở trong một căn nhà cổ ba gian. Ngoài vườn bên phải có một cây lê-ki-ma lớn đến mùa trái mọc sum xuê. Phía bên trái là một cái giếng cả xóm cùng dùng chung để giặt giũ, tắm rửa. Cách nhà vài chục mét là con sông nhỏ đổ ra biển. Leo lên cửa sổ nhìn ra xa xa thấy biển xanh và gió đưa mùi nước mặn vào cùng mùi tanh tanh của rêu biển.

Đảo ngọc Phú Quốc ( Ảnh: Google )

Ở chơi khoảng một tuần, tôi bắt đầu thấy buồn chân buồn tay vì không được làm việc. Một bà dì chồng gợi ý: "Con rảnh, dì cho con mượn máy may mà may đồ kiếm tiền nuôi con"! Nghĩ thấy cũng được, tôi mượn dì cái máy may. Chưa phải quảng cáo, các bà dì và con cháu bên chồng đem vải đến tới tấp. Ông ngoại có 2 bà vợ chính thức - chưa kể một vài bà ngoài luồng -.. các dì cậu tổng cộng đến thứ mười mấy. Các dì cậu đều đông con. Vì vậy những khách hàng đầu tiên của tôi đều là bà con. Một đồn năm, năm đồn mười, chẳng bao lâu gần như cả huyện đều biết đến "thợ may Sài gòn". Ở các tỉnh xa, dường như cái tên Sài gòn nghe oách lắm. Đó là những gì thuộc về văn minh, học thức, tiến bộ, giống như ở Sài gòn người ta hay nói về "bên Tây, bên Mỹ" vậy. Đã vậy tôi còn ngồi vẽ tay một cuốn "ca ta lô" gần 200 kiểu vì mỗi lần khách đến thường hỏi "Chị có kiểu gì mới không?" Tả miệng riết rồi mệt quá, tôi phải nghĩ ra cách vẽ catalog. Những năm đầu 80 kiếm đâu ra catalog thời trang, ngoài những cuốn có từ thời trước 1975, đã cũ và rách nát mà tìm cũng không ra! "Danh tiếng" tôi càng nổi vì có "ca ta lô". Tôi may từ áo bà ba, sơ mi, áo kiểu đến cả áo dài, đầm dạ hội, áo cưới, làm luôn việc kết bông hoa vào áo. Ban đầu sợ nhất là may áo bà ba tay raglan. Ở quê thợ may rất chuyên nghiệp may áo bà ba. Nhìn cái áo cổ viền nhỏ, thật mảnh với đường chỉ rất sát, tôi phục lăn. Thế nhưng người ta lại đồn tôi may cái "cúp" rất trẻ. Bí quyết chẳng có gì, chỉ là đường hạ eo tôi cho lên cao hơn bình thường, áo ôm trong khi thợ ở quê thường hạ eo dài, áo rộng. Vậy là các cô, bà lớn tuổi rất thích đến tôi may áo vì mặc vào "trông trẻ hơn gần .. chục tuổi". Đó là họ nói vậy! Còn tôi thì chỉ nghĩ đến cái đẹp. Rằng nếu khách hàng mặc một chiếc áo vào, nếu không đẹp, người thợ may phải tự suy nghĩ cái gì làm cho chiếc áo không đẹp, khắc phục được không, bằng cách nào? Thêm nữa, nếu người thợ may có thể tư vấn khách hàng nên chọn loại vải nào, kiểu áo nào cho phù hợp, đẹp thì càng tốt. Cũng có nhiều lúc khách hàng cứ khăng khăng chọn cái họ thích, dù không hợp, thì đành chịu thôi!
Ngày tôi nhận hai học trò học may đầu tiên ở cái đảo biển này, một sự cố xảy ra làm tôi choáng váng. Đó là việc đổi tiền bất ngờ ngay ngày hôm sau khi học trò vừa đóng tiền học cho tôi. Là khách vãng lai, tôi chỉ được phép đổi ít tiền. Tôi nhờ ông xã đi đổi, nhưng cũng chỉ đổi được một ít. Vậy là coi như tôi mất số tiền ấy. Đành dạy không công cho hai cô học trò đến 3 tháng.
Không lâu sau, tôi nhận được thư mời họp của xã. Phân vân không biết có nên đi, thắc mắc tại sao xã lại mời mình... Cuối cùng mới vỡ lẽ. Đến nơi họp có rất đông thợ may trong xã. Họ nhìn tôi với cặp mắt săm soi. Hóa ra tôi bị thợ may trong xã .. kiện, vì .. lấy khách của họ! Cuối cùng, xã cấm không cho tôi hành nghề, lý do .. tôi không phải người thường trú tại địa phương. Dù ông xã tôi thường trú ở đó, lại làm hiệu trưởng trường phổ thông cấp 3 duy nhất ở đó, tôi vẫn bị "áp lực" của thợ may địa phương là không được hành nghề.
Rồi một ngày, Phòng Giáo dục huyện đến gặp tôi đề nghị xây một trường dạy nghề để tôi làm hiệu trưởng. Tôi nói để suy nghĩ. Nhưng sau đó tôi đã từ chối và bỏ về Sài gòn. May mắn cho tôi là ở Sài gòn sau đó tôi đã có công việc tử tế và vô cùng yêu thích, đó là vẽ tranh tại một công ty sơn mài lớn của thành phố. Công việc lên như diều đến nỗi tôi không còn thì giờ nhận may thêm tại nhà vào buổi tối. Cứ như thế, hàng năm thay vì cúng tổ thợ may vào ngày 12 tháng chạp thì tôi lại cúng tổ sơn mài vào ngày 20 tháng chạp. Mỗi năm có 2 lần cúng tổ sơn mài, vào tháng sáu và tháng chạp AL.
Tôi hoạt động trong lĩnh vực này khá lâu, khoảng 12 năm thì chuyển qua phụ trách Phòng tranh của công ty vào năm 1995. Ba năm sau, lại có nhiều thay đổi buộc tôi phải rời nghề.

Áo cưới may cho em gái năm 1993 (Sydney)

Một ngày đẹp trời, tôi tiếp một đoàn khách 2 người Việt Nam và 2 người Pháp đến tham quan cửa hàng công ty, lúc đó tôi đang làm Trợ lý GĐ phụ trách về Mỹ Thuật. Người phụ nữ trong đoàn tự giới thiệu là Tổng GĐ của một công ty thời trang vốn đầu tư 100% của Pháp. Khi tham quan đã xong, bà nói với tôi bà đang cần một Trợ lý TGĐ Kinh Doanh và tôi có thể gặp bà vào ngày mai hay không? Vô cùng ngạc nhiên, tôi trả lời với bà rằng tôi có thể không phù hợp, vì tôi chỉ chuyên về "thủ công mỹ nghệ", không có kiến thức và kinh nghiệm ở lĩnh vực "công nghiệp". Bà chỉ đưa danh thiếp cho tôi và bảo tôi cứ đến, sẽ trao đổi thêm sau.
Đó là một phụ nữ nhỏ nhắn, xinh đẹp, học thức. Bà nói tiếng Pháp như gió. Sau này tôi biết thêm bà đàn piano rất hay, đã từng đoạt giải piano và là giáo viên dạy đàn. Đó là một trong những phụ nữ mà tôi rất ngưỡng mộ và kính trọng.
Suy nghĩ cả đêm dài, sáng hôm sau tôi tìm đến công ty ấy, không cầm hồ sơ vì nghĩ chỉ đến "thử xem sao". Bà niềm nở tiếp đón tôi và nói chuyện rất lâu, gần 3 tiếng đồng hồ. Bà không cần phỏng vấn, không cần xem bằng cấp, không cần hỏi tôi biết làm những công việc gì? Trong phòng làm việc có nhiều giá kệ treo sản phẩm rất đẹp. Đó là mặt hàng may mặc thời trang, chuyên về lingerie ( áo ngủ và nội y ), thiết kế của Pháp, vải phụ liệu nhập, thợ Việt Nam may và gia công. Hàng may và xuất đi Pháp là chính. Có một điều gì đó làm tôi cũng thích thú, vì sản phẩm đẹp, tinh tế, sang trọng. Nhưng lúc đó tôi thấy mình chẳng có chút xíu kinh nghiệm nào trong công việc này, mà theo bà, tôi sẽ làm trợ lý cho bà và phụ trách mảng Kinh doanh - Phát triển các thị trường khác ngoài Pháp. Tôi nói với bà "Thưa chị, em không có kiến thức về mảng này chị ạ". Tưởng bà thất vọng, ngờ đâu bà chỉ mỉm cười: "Em sẽ được đào tạo. Chị nghĩ em cần có thời gian bàn giao ở công ty cũ. Em có thể suy nghĩ thêm. Chị cho thời hạn 01 tháng. Nếu có thể sớm hơn chỉ cần em gọi điện thoại báo tin cho chị biết."
Tôi trở về hơi choáng váng vì đề nghị bất ngờ này. Thời điểm đó công ty cũ tôi đang làm việc đã thay đổi rất nhiều trước đó 2 năm. Hàng trăm công nhân viên phải nghỉ việc. Chúng tôi cũng phải bỏ đi và tạm trú tại một công ty mới, tuy cùng ngành nhưng không nhiều gắn bó vì cơ cấu, chính sách khác hẳn trước. Tôi được phân công không mấy phù hợp và tôi đang nghĩ đến chuyện bỏ nghề nhưng chưa biết sẽ làm gì. Vào tuổi của tôi năm ấy thật không dễ đi xin việc ở một công ty mới. Vậy đây có vẻ là một cơ hội tốt. Hỏi ý gia đình và bạn bè, nhiều người khuyên không nên đổi nghề lúc đã lớn tuổi như thế này, vì bắt đầu một công việc mới sẽ đối đầu với rất nhiều khó khăn. Tôi biết rất rõ điều đó, nhưng trong hoàn cảnh tôi lúc ấy, tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải thay đổi công việc. Trong vòng một tháng thật là nhiều việc phải làm để bàn giao, cuối cùng tôi quyết định đi qua công ty thời trang ấy nhận việc.
Những ngày đầu tiên với công việc mới thật vất vả. Vừa phải tìm hiểu công việc vừa phải cấp tốc đi học các lớp học buổi tối về computer, ngoại ngữ, kinh tế thương mại , xuất nhập khẩu v.v.. Tôi ngồi chung với Phòng Kinh Doanh & Tiếp thị của công ty. Đó là một công ty lớn với nhiều phòng ban. Nhân viên hành chánh hơn 400 người. Khâu sản xuất hơn 2.000 công nhân may. Riêng phòng Kinh Doanh của chúng tôi có hơn 40 người, kể cả các em trong đội ngũ Bán lẻ. Lúc đó, các cửa hàng trên toàn quốc của công ty có hơn chừng 10 cửa hàng và 100 đại lý. Phòng Kinh Doanh chúng tôi luôn bận rộn, tất bật liên hệ khách hàng, giao hàng, kiểm tra đại lý, thanh toán v.v... Các phòng ban tôi liên hệ nhiều nhất là Phòng Thiết kế tạo mẫu (Modelism), Phòng Kế hoạch, Phòng Mua và Kho hàng. Giám đốc Thiết kế là một cô người Pháp, rất giỏi. Chính cô là người thiết kế cho các cửa hàng, sản phẩm mới cho thị trường nội địa. Tuy mẫu mã rất đẹp, nhưng về sau chúng tôi phát hiện việc nghiên cứu thị trường Việt Nam của cô có nhiều thiếu sót. Tuy chúng tôi tổ chức họp liên tục để điều chỉnh, nhưng có nhiều vấn đề đã xảy ra và khá muộn màng để khắc phục. Vậy là Phòng Kinh doanh cứ phải ôm đầu giải quyết vấn đề tồn kho.
Tôi nhập vào công việc lúc nào không hay. Tôi phải theo dõi và giải quyết tồn kho thành phẩm và tồn kho nguyên phụ liệu, vừa phải tiếp khách hàng các thị trường khác ngoài Pháp, vừa phải tự tìm hiểu, nghiên cứu những ưu và khuyết điểm của chất liệu sử dụng và sản phẩm công ty, đồng thời cũng nghiên cứu các sản phẩm của "đối thủ" cạnh tranh trong cùng thị trường.
Trong may mặc công nghiệp, khi muốn ra một mẫu mới, phải đặt mua vải theo số lượng tối thiểu (MOQ) trên 1.000 m mỗi màu, các nguyên phụ liệu khác như nút, thun (elastic), ren (lace), phải trên 20.000 m một màu. Có khi tìm màu đồng nhất cho nguyên bộ đồ không có, phải nhuộm màu. Vì vậy, nếu may không hết vải và nguyên phụ liệu, thì tồn kho nguyên liệu cứ dần dần nhiều lên. Hàng thành phẩm không bán được, sẽ nằm trong kho tồn thành phẩm.

Ren Pháp

Hơn một năm sau, cô giám đốc thiết kế người Pháp nghỉ việc về nước. Lúc này chúng tôi rất bối rối vì chưa có nhà thiết kế mới, không có hàng mới cung cấp cho các đại lý. Cái khó của thời trang là phải luôn thay đổi theo mùa. Một năm có bốn mùa thì nhà cung cấp phải liên tục đổi vải, đổi kiểu. Mùa xuân vải mềm, nhẹ, hoa tiết vui tươi, kiểu dáng thanh nhã thì mùa hạ vải mỏng hơn, hoa tiết vui mắt, màu sắc rực rỡ như nắng hè miền nhiệt đới, kiểu dáng "cởi mở". Mùa thu vải dày hơn, hoa tiết lãng mạn, nhẹ nhàng và mùa đông vải dày, màu sẫm, kiểu dáng kín đáo v.v. Cứ bán không hết trong mùa là phải sale off để ra mắt bộ sưu tập mới.
Tôi rất thích các kiểu từ Pháp gửi về. Được làm việc cùng các chuyên gia Pháp về lĩnh vực may mặc thật thú vị. Tôi biết được các thông số, định mức, khuôn rập, các chi tiết để lên một sản phẩm may mặc theo công nghiệp. Có lẽ nhờ biết may, tôi tiếp thu những điều này rất nhanh. Nhờ vậy mỗi lần làm việc với phòng may và tạo mẫu, tôi làm rất dễ dàng, có khi còn hướng dẫn lại cho thợ cách may một kiểu mới nữa.
Rồi rất bỗng dưng, tôi kiêm luôn công việc tạo mẫu. Thấy các em phòng Kinh doanh cứ than thở không có mẫu mới, đại lý không chịu lấy thêm hàng cũ để bán. Doanh thu giảm, các em ngồi rưng rưng nước mắt vì bị trưởng phòng "dập". Mà nào phải đâu tội do các em. Tôi hiểu lý do vì sao. Có giỏi ba đầu sáu tay cũng không dễ giải quyết sạch hết hàng tồn, dù đã giảm giá. Nhìn thấy những giọt nước mắt ngắn dài đó, tôi chịu không nổi. Vậy là một buổi sáng tôi vào kho hàng tồn nguyên và phụ liệu lấy tất cả mẫu vải, ren tồn kho cùng số lượng tồn của từng loại. Sau đó tôi phân loại ra, số lượng nào còn tồn nhiều sẽ giải quyết trước. Rồi tôi bắt đầu vẽ kiểu, áp từng loại vải ren vào xem có phù hợp không. Vẽ chừng 20 kiểu, tôi đem đến Phòng Tạo mẫu nhờ thợ may ra mẫu. Xong mẫu, bộ phận Tiếp thị đem đi chào hàng các đại lý lấy đơn hàng về. Tổng hợp đơn hàng, tôi gửi phòng Sản xuất. Hàng ra, Phòng Kinh doanh đi giao cho các đại lý. Trong tháng đầu tiên, doanh số tăng vọt. Chúng tôi nắm được kiểu nào bán chạy, lấy thêm đơn hàng sản xuất tiếp. Các em phòng Kinh doanh mừng quá cứ tíu tít nghe điện thoại, xuống kho lấy thêm hàng đi giao. Không khí rộn ràng, ai cũng vui. Cuối tháng họp nghe báo cáo doanh thu tăng, sếp ngạc nhiên hỏi lý do. Phòng Kinh doanh hăng hái trả lời: "Dạ nhờ có mẫu mới". Sếp lại hỏi mẫu mới đâu ra? "Dạ chị Tâm làm". Sếp sửng sốt vì thấy tôi chẳng nói gì cứ lẳng lặng mà làm. Có lần ông sếp lớn từ Pháp về, bà Tổng GĐ đem khoe loạt collection sử dụng vải tồn kho của tôi. Ông nói :"Đẹp đấy, nhưng hơi .. Vietnamien!"...
Có lẽ ông quen mắt nhìn hàng của Tây làm rồi, nhưng sản phẩm dành cho thị trường nào người thiết kế phải hiểu rõ. Có khi mẫu "tây" quá khó chấp nhận. Tôi còn nhớ có một mẫu do cô thiết kế người Pháp làm, cô "chơi" luôn hình chiếc bra trên ngực áo. Mẫu này bán rất chậm, vì tâm lý người Việt Nam ngại không dám mặc. Còn các size, cup cô cho sản xuất rất nhiều cỡ 85-90 B,C mà người Việt Nam nếu to béo như Tây thì đâu có nhiều. Về sau chính sếp lớn phải ra tay, bán hết tồn kho kích cỡ "vĩ đại" qua Algérie. Suy cho cùng, các mẫu tôi làm để giải quyết tồn kho bán rất chạy, vì đa số mẫu kín đáo, nhã nhặn có thể phù hợp với nhiều lứa tuổi, và có lẽ vì tôi là người Việt Nam, con mắt nhìn sản phẩm là cho người Việt Nam. Trong thiết kế, đôi khi bạn cần phải phá cách, cần mới mẻ, độc đáo, nhưng phải tùy trường hợp, hoàn cảnh, nhất là khi phải đáp ứng cho đạt doanh thu hàng tháng, bạn cũng sẽ phải chọn ra mẫu nào có thể phù hợp với số đông khách hàng mà thôi.



Bộ sưu tập Night wear LLP sử dụng NPL tồn kho năm 2000

Sau một thời gian ngắn, tồn kho nguyên liệu và phụ liệu giảm hẳn. Chúng tôi vẫn tiếp tục nhận những đơn hàng trên các loại nguyên phụ liệu này đến nỗi nhiều loại đã hết, phải làm đơn đề nghị nhập vải tiếp. Làm được chuyện, lòng tôi thấy vui vui. Công việc vẽ mẫu phần nào giúp tôi vơi bớt nỗi nhớ tranh sơn mài, dù thỉnh thoảng ban đêm tôi vẫn hay nằm mơ thấy đứng giữa phòng tranh, mùi sơn khó ngửi quen thuộc, sắc màu quen thuộc... Vì đó là "nghề" của tôi hơn 15 năm rồi.
Ngày ấy, khi phụ trách những thị trường khác ngoài Pháp, tôi lấy được đơn hàng của Đông Âu, của Trung Đông. Thú vị nhất là đơn hàng Trung Đông. Nhiều sếp trong công ty can tôi đừng mất thì giờ vì rất khó, chính họ đã nhiều lần thất bại. Ông khách hàng lại nhìn tôi than thở: "Tại sao, chúng tôi muốn bán hàng của công ty, launching sản phẩm công ty mà khó tiếp cận thế này?" Thấy ông ta than thở, tôi lại càng muốn cố gắng giúp đỡ. Cuối cùng mọi chuyện ổn thỏa. Ông ta đã chọn được nhiều loại hàng. Ngày tôi nhận được đơn hàng cũng là ngày ông ta gửi về những hình ảnh chụp showroom lộng lẫy ngay tại thủ đô Riyadh cho thấy sự chuẩn bị rất chu đáo của họ trước khi nhập hàng qua. Công ty này thuộc sở hữu của một tỷ phú Ả Rập. Lúc đó các sếp mới tin là sự thật. Còn tôi thì thấy rằng, nếu ngại chuyện khó bạn sẽ không bao giờ thành công. Trong trường hợp của tôi, ngoài may mắn, điều chính mình phải nỗ lực là sự kiên nhẫn, tấm lòng đối với công việc và công ty mình đang làm, cùng sự đáp ứng nhu cầu của khách hàng.



 Một vài hình ảnh trong bộ sưu tập Nightwear của LLP sử dụng NPL tồn kho năm 2000

Cũng thật là vui khi đến ngày công ty tổ chức lễ kỷ niệm 10 năm thành lập. Lúc này công ty đã dời về khu công nghiệp ĐN, rộng hơn nơi cũ rất nhiều, quy mô lớn hơn. Phòng Kinh Doanh chúng tôi được lệnh phải tổ chức trình diễn thời trang trong đêm lễ kỷ niệm. Gần 1.000 khách hàng được mời cộng thêm hơn 2.000 nhân viên công ty, cái sân lớn như bùng nổ. Chúng tôi ký hợp đồng với một nhóm 10 người mẫu và MC là Thanh Bạch. Phần trình diễn gồm 5 màn: Áo dài 1 màn, Underwear 2 màn, Nightwear 2 màn. Vì mục đích là giới thiệu sản phẩm mới nên các người mẫu được mặc áo dài mỏng để có thể nhìn thấy bên trong. Màn 2 và 3 vì trình diễn y phục "nhạy cảm" nên tôi phải chọn các loại kimono đi cùng tông màu cho kín đáo. Khi ra đến sân khấu, các người mẫu chỉ cần mở nhẹ chiếc kimono một chút thôi để thấy bộ đồ bên trong, đẹp như đồ tắm bikini vậy thôi nhưng vì lúc đó, các màn trình diễn underwear không được Bộ Văn hóa & Thông tin cho phép nên chúng tôi đành làm "nửa kín nửa hở". Riêng màn 4 và 5, vì tính chất "trình diễn", tôi tạo mẫu nightwear lộng lẫy gần như áo đầm dạ hội. Cuộc trình diễn thời trang ấy dù tổ chức lần đầu tiên còn nhiều vụng về nhưng cũng khá thành công. Giám đốc một siêu thị Pháp đã ngỏ ý mời tôi hợp tác tổ chức một chương trình trình diễn thời trang tại siêu thị để quảng bá sản phẩm sau đó. Còn bà sếp thì đã sung sướng quá đến bật khóc và ôm chầm lấy tôi khi tôi vừa từ hậu trường bước ra.
Đó cũng là thời gian hạnh phúc của tôi vì được làm việc và chia xẻ, chan hòa tình cảm cùng đồng nghiệp. Còn nhớ trong phòng Kinh doanh có vài nhân viên nam, còn lại toàn là nữ. Đầu tiên khi vào làm việc, một số chàng trai độc thân cảm thấy ngại ngùng khi nhìn thấy sản phẩm "underwear" của phụ nữ. Anh chàng trưởng phòng lấy tay nhón một chiếc áo bra như nhón phải con chuột. Giám đốc nhăn mặt: "Các em đừng nghĩ gì sâu xa, phải xem đây là sản phẩm". Khi quen rồi, anh chàng trưởng phòng thú nhận: "Ban đầu khi mình xách Samsonite đựng các "thứ" ấy đến làm việc với đối tác nữ, thật đỏ cả mặt, nhưng rồi .. cũng quen, nay thấy .. thích!" Anh chàng phụ trách tiếp thị trẻ tuổi thì nói : "Em cũng vậy, khi em phải đi tiếp thị đem rất nhiều mẫu, về nhà em không cho ai xem hết vì sợ ... hiểu lầm thằng này giờ toàn nghiên cứu .. underwear!" Cả phòng cười ầm. Chúng tôi đã cùng trải qua những ngày vui vẻ được làm việc bên nhau, thân thiết như một gia đình. Nay phòng Kinh doanh ngày ấy đã thay đổi, nhiều người đi làm công ty khác. Chàng trưởng phòng mở một loạt quán café ở thành phố rất thành công. TT làm cho công ty nước ngoài. TA chuyển qua một hãng tàu vận chuyển. Và tôi cũng đã từ giã ra đi để trở về với sắc màu. Nhưng khi nhắc lại những kỷ niệm thời gian này, lòng tôi vẫn cảm thấy rất ấm áp khi được sống trong môi trường làm việc rất tình cảm và đầy tính nhân bản đó. Tôi nghiệm ra một điều là người ta có thể làm được nhiều việc khác nhau, miễn là ở công việc nào, ta cũng phải hết lòng với nó. Có phải cuộc đời như tấm gương soi, ta mỉm cười với nó thì nó sẽ mỉm cười lại với ta?

* NGUYỄN DIỆU TÂM




CÁ TRÍCH PHÚ QUỐC


Cá trích, nguyên liệu của nhiều món ăn thông dụng của nhiều nước trên thế giới.
Riêng tại Phú Quốc, Việt Nam, cá trích được biến chế thành nhiều món đặc sản rất nhiều người ưa thích vì loại cá này cung cấp nhiếu chất dinh dưỡng cần thiết cho cơ thể con người.
Như tại nhiều vùng biển khác của Việt Nam, cá trích được sử dụng thường là cá tươi vừa đánh bắt xong, càng tươi cá càng ngon ngọt nên các món ăn càng hấp dẫn.
Một số món như sau :

1- Gỏi cá trích


Cá trích cạo sạch vảy rồi rửa thật sạch, bỏ ruột, đầu, lạng phi lê hai bên, thái mỏng ra từng miếng một.
Cho 2 thìa súp nước cốt chanh vào cá, ngâm khoảng 5 phút, sau đó vắt ráo.
Đun nóng chút dầu, phi thơm tỏi, cho hành tím thái mỏng vào xào vàng vừa. Trộn cá với hành tím, tỏi, hành phi, ớt xay, nước mắm, nước cốt chanh, đường.
Phụ liệu cần có : Bánh tráng nướng, rau sống, dừa khô nạo sẵn thành sợi.
Rau sống và dừa thì Phú Quốc luôn có sẵn trong những cánh rừng nguyên sinh. Đặc biệt bánh tráng Phú Quốc có hương vị riêng biệt so với những nơi khác, vừa dày vừa dẻo lại vừa to. Do vậy, khi cuốn với gỏi cá trích, bánh tráng không bị bể và ăn rất ngon miệng. Nước chấm gỏi cá trích cũng rất đặc biệt, gồm ớt, tỏi và đậu phộng rang, đâm nhuyễn rồi trộn lại với nhau, pha thêm nước mắm chính hiệu Phú Quốc sẽ tạo ra một hương vị vừa cay nồng, thơm lừng và khó quên khi chấm với gỏi cá trích.
Món ăn ngon quá, nên dân gian có câu:
"Nước mắm ngon đem dầm con cá trích
Anh có vợ rồi đứng xích cho xa"....!!
Ngoài cá trích, cũng có thể làm gỏi rất ngon với cá nhồng, cá bớp, cá đục, cá nù v.v.

2- Cá trích kho :
Món này rất ngon! Nếu ông xã của bạn không tự tay đánh bắt cá từ biển được thì hãy xách giỏ ra chợ sớm sẽ mua được cá tươi từ ghe đánh cá của ngư dân cập vào bờ chợ. Muốn mua cá rẻ chịu khó .. nhảy xuống ghe. Còn ngại không dám thì chờ khi bạn hàng lấy cá lên bờ rồi mua, giá có hơi đắt tí xíu (:-) ... Nên mua từ 1 đến 3 ký nếu nhà đông người.
Cá làm sạch, cho vào rổ để thật ráo nước rồi xếp lớp vào nồi. Nước mắm Phú Quốc và đường cát đổ vào ngập cá. Cứ 1 nước mắm thì từ 1/4 đến 1/2 đường cát tùy khẩu vị các bạn muốn ăn ngọt nhiều hay ít. Dân Phú Quốc cũng thích dùng đường thốt nốt. Tuyệt đối không đổ nước và không dùng bất cứ thứ gia vị nào khác như muối, tiêu.
Bắt nồi lên lò than. Để lửa riu riu suốt một ngày. Tự động cá vàng đều, xương mềm rục mà con cá lại cong cứng, đường và nước mắm thấm vào cá ươm màu nước mắm Phú Quốc rất đẹp.
Có thể để dành ăn dần. Ăn với cơm cùng canh khoai mỡ hoặc cháo nóng. Tuy món ăn rất dân dã nhưng ngon lắm, bạn sẽ khó mà quên!
Tuy nhiên, khi mình không sống bên cạnh biển như Phú Quốc, Vũng Tàu, Nha Trang hay Qui nhơn thì làm sao có cá thật tươi xanh mà ăn. Đó là những gì tôi nhớ trong ký ức thời gian lúc còn ở Phú Quốc luôn được ăn cá, mực, ghẹ tươi xanh ngon quá mà thôi. Nay không ở gần biển thì mình cũng có thể làm cá có sẵn còn sống bán ngoài chợ, tất nhiên cá đông lạnh thì không ngon bằng rồi, nhưng dẫu sao có còn hơn không! Cá kho kiểu này, nếu không dùng cá trích có thể dùng cá ngân chỉ, bạc má, cá nục, cá bống hay cá cơm cũng ngon lắm. Vì kiểu kho dùng nước mắm Phú Quốc nguyên chất, không ngon sao được! Kho cá có nhiều kiểu kho, kiểu Huế thường kho tiêu, miền Nam kho tộ. Có khi làm một nồi cá hú, cá thu có hành phi với dầu (thay mỡ), sốt cà chua, nước mắm ngon, đường tiêu muối vừa ăn là ngon rồi. Lâu lâu ăn cơm với cá kho đúng điệu bạn sẽ thấy rất ngon miệng. Dân gian có câu: "Mẹ với con như cơm với cá" mà.
Ngoài ra, còn có món lẩu cá trích với măng chua, cá trích sốt cà v.v.. Chỉ riêng với cá trích, những người phụ nữ Phú Quốc có thể chế biến lên đến 30 món. Còn nhiều món ăn đặc sản với cá như bánh canh cá, bún cá cà ri v.v.
Có dịp, xin mời các bạn ghé thăm đảo ngọc Phú Quốc. Nơi đây không chỉ nổi tiếng với nước mắm Phú Quốc, hồ tiêu, mà còn nhiều loại khô nổi tiếng như mực, cá khô thiều.

Thứ Hai, 29 tháng 8, 2011

VĨNH LONG NGÀY ẤY ...

Gần đây, gặp lại các bạn học cũ thời đại học Sư phạm Saigon, chúng tôi cùng chia xẻ những gì đã xảy ra kể từ ngày rời trường xưa. Bỗng nhớ đã lâu lắm rồi, tôi không về thăm lại Vĩnh Long, nơi tôi được phân công về dạy học ở trường CĐSP vào năm 1977.


Ngày ấy khi ra trường tôi còn quá trẻ và rất nhút nhát. Cầm tờ lệnh nhận nhiệm sở trên tay, tôi tần ngần mãi không dám đi, cho đến khi 2 người bạn trai học cùng khoa tình nguyện dẫn đường.
Lần đầu tiên đến Vĩnh Long, thành phố nằm giữa sông Tiền và sông Hậu, hiền hòa khác xa sự ồn ào hối hả của Sài gòn. Chúng tôi cùng đi đến trường, gặp hiệu trưởng. Tôi còn nhớ mình nhát đến nỗi phải nấp sau lưng người bạn, còn một người cầm lệnh nhận nhiệm sở đến trước mặt hiệu trưởng. Ông hỏi: "Anh là NTD Tâm à?" Anh bạn trả lời không, lúc đó tôi mới từ sau lưng anh chui ra, tim đập thình thịch: "Dạ, là em".
Ông hiệu trưởng hẹn ngày trở lại, vào trước ngày khai trường năm ấy. Lần đó lại chính mẹ tôi dẫn tôi đi. Bà luôn không yên tâm nếu để tôi đi một mình đến xứ lạ.
Lúc đó, trường CĐSP Vĩnh Long đang được dời về phía trong một khu còn đồng không mông quạnh mà tôi không nhớ rõ nơi ấy có tên gì. Đó là một tu viện Thiên chúa và có vẻ như là nữ tu viện. Trường cũng còn đang trong giai đoạn sửa sang lại phòng ốc từ tu viện nên họ mượn một dãy lầu thuộc trường trung học cấp 3 Vĩnh Long gần chợ để tạm thời làm lớp học. Còn chúng tôi, các cô giáo, được ở tạm trong một căn phòng trong khuôn viên trường.
Ngày đầu tiên lên lớp, tôi rất .. run. Mặc áo dài trắng, tôi đi về hướng lớp học mà chân tay lập cập như bước không nổi. Có tiếng chân chạy rầm rập trên lầu khi tôi bước lên cầu thang. Tiếng xì xào vang lên: "Trời, cô giáo .. nhỏ xíu hà!"... Tôi đành làm gan bước vào lớp. Cả lớp đứng dậy chào cô giáo mới. Tôi đứng trên bục nhìn xuống, cố làm mặt tỉnh. Lớp học khá đông, khoảng hơn 40 giáo sinh, nam có nữ có, đa số có vẻ .. già hơn tôi.
Tôi không nhớ mình đã nói những gì trong giờ đầu tiên lên lớp. Chỉ thấy nhiều đôi mắt nhìn tôi. Về sau khi cô trò đã quen rồi, có cô bé học trò thủ thỉ kể rằng "Ngày đầu tiên gặp cô lên lớp, thấy .. thương ghê! Bọn con trai nói rằng ở trường này ông thầy nào mà dám đụng tới cô, tụi nó sẽ .. bảo vệ cô đấy!"


Ít lâu sau, khi trường sửa sang xong thì tất cả chúng tôi giã từ ngôi trường cấp 3 để dọn về dạy học và sống ở đó. Tôi dần làm quen với cuộc sống ở Vĩnh Long và ở ngôi trường này. Ngày ấy khóa sư phạm chúng tôi là một trong những khóa đầu tiên ra trường sau 1975, chỉ một vài người miền Nam được phân công về đây, mỗi người từ một khoa. Tôi từ khoa Văn, Hồng khoa Hóa, cùng một người khoa Toán v.v.. Hồng có gia đình tại Vĩnh Long, còn tôi và người bạn kia từ Sài gòn xuống. Còn lại đa số là các giáo viên từ miền Bắc vào, người quê Thanh Hóa, người Hà Nội, người Nam Định. Nhóm miền Nam chúng tôi như co cụm lại, thỉnh thoảng mới gặp nhau, có khi cùng rủ nhau đi Long Hồ, vườn trái cây chơi. Riêng tôi vì ở nội trú cùng các cô giáo miền Bắc nên dần dần cũng quen theo nếp sống của các cô. Ban đầu tôi ở chung với Loan, Hồng, Huyền. Tôi được phân công dạy môn Văn học Việt Nam, Loan môn Tiếng Việt, Huyền môn Ngữ pháp. Qua năm sau các cô bạn cùng lấy chồng cũng là giáo viên trong trường thì mỗi cặp lại được một phòng riêng. Ngôi trường từ tu viện Thiên chúa ấy vẫn còn giữ nhiều phòng mà ngày xưa có lẽ các ma soeur dùng để đọc kinh, tập đàn hát. Có một cây đàn piano cũ, thỉnh thoảng tôi cũng leo lên tập đàn .. Có một bạn nào đó dạy cho tôi đàn mấy bài hát Nga như Tình Kachiusa, Triệu đóa hoa hồng v.v.  Lúc đó thì âm nhạc chỉ nghe được bấy nhiêu đó thôi, đỡ chán hơn những bài hát chiến thắng vì cứ phải nghe hoài. Ngoài vườn còn nhiều tượng Đức mẹ bị đập phá nằm ngổn ngang mỗi lần đi ngang qua tôi thấy xốn xang trong lòng. Chung quanh trường là đồng ruộng mênh mông. Thật đúng y như trong bài thơ của Tú Xương: "Đêm nghe tiếng ếch bên tai, Giật mình còn tưởng tiếng ai ..gọi đò!" ... Thỉnh thoảng vào ngày chủ nhật các cô giáo ra ruộng .. mò cua bắt ốc về nấu bún riêu. Có lúc rắn chui vô nhà. Những lúc cho giáo sinh tổ chức sinh hoạt câu lạc bộ, thuyết trình về những đề tài trong truyện Kiều, đêm về trời hơi tối tôi rất sợ rắn từ trong các bụi cỏ rậm phóng ra. Nhắc lại thì nhớ, chứ sao tôi không thấy muốn nhớ đến giai đoạn này, có lẽ vì bị ông hiệu trưởng người miền Bắc "đì" quá, một số người là thầy giáo ở đó cũng vậy, thường nhìn tôi với đôi mắt xa lạ, có lẽ vì tôi vẫn giữ nguyên nếp cô giáo miền Nam, mỗi lần lên lớp là  phải mặc áo dài. Tôi lại thích áo dài tơ hiệu Hoa Hồng, lúc đi học có học bổng đủ để mua 2 áo dài lụa, mua đủ màu.
Bên hông trường là một con sông lớn, ngày ấy chúng tôi vẫn ra sông giặt giũ. Nhiều lúc ngồi một mình lặng lẽ nhìn dòng sông trôi, bầy vịt lội cùng đám lục bình lãng đãng dạt về phía chân trời mà buồn, nhớ nhà, nhớ thành phố, nhớ người yêu cũ, nhớ thật nhiều dĩ vãng đã qua. Không lẽ cuộc đời mình chôn vùi ở đây? Tôi không nhớ mình có nhiều lúc phải khóc hay không nhưng chắc chắn là có.


Vĩnh Long ngày ấy dường như cuộc sống và sinh hoạt có vẻ dễ chịu hơn ở Sài gòn, nhất là khoản thực phẩm. Tôi ghiền món hủ tíu Nam Vang trong một quán ăn gần trường cấp 3. Tôm cá ê hề ngoài chợ, gạo trắng dẻo rất ngon. Dù đường xa, phải đi qua phà Bắc Mỹ Thuận, xe cộ thời ấy lại cũ kỹ cứ bị bể bánh giữa đường hoài làm cho thời gian đi càng dài, vậy mà mỗi tuần tôi đều tìm cách về Sài gòn. Đồng lương ít ỏi chỉ đủ để tôi mua ít quà mỗi lần về nhà nhưng tôi cũng thường mua vài ký tôm hấp qua rồi đem về. Lần nào đi ngang qua Bắc Mỹ Thuận tôi cũng mê mẩn nhìn trái cây bày bán la liệt nào ổi, xoài, mận. Tôi mua cho bà ngoại chùm cau. Tôi cũng gắng mua ký mỡ, ký thịt heo, cân gạo dẻo về cho mẹ vì cứ ray rức khi thấy cha và các em phải đi sắp hàng mua gạo, thịt ở thành phố. Tôi còn cả một đàn em đang tuổi ăn tuổi lớn, cha mẹ đến tuổi già, nên đi xa cứ thấy không yên lòng. Nhớ nhất thằng em trai út đánh trần phụ mẹ vo tròn những viên than đá cho mẹ nấu cơm. Nó thích nuôi gà đá, có lần nuôi gà mái đẻ lấy trứng tự dưng một ngày con gà mái cất tiếng gáy, ông cậu tôi ở Củ Chi bảo “gà mái mà gáy là không tốt, để tao bắt về quê”. Vậy là ông mang con gà đi trong nỗi tiếc nuối của em tôi. Còn bà chị khéo léo của tôi thường trổ tài biến chế bột mì thành bánh bao, bánh nướng ăn thay cơm những lúc gạo châu củi quế.


Hai năm trôi qua thật chậm và buồn. Những học trò thân mến của tôi sau khi tôi dạy một năm đã ra trường và lại có thêm lớp học trò mới nhưng tôi thường nhớ đến những học trò cũ. Cô bé tên Hồng xinh xắn hay ngồi lại sau giờ học để tâm sự với tôi. Vài cô bé thường lẻn vào khu nội trú giáo viên gửi cho tôi chùm mận đỏ. Có những cậu học trò trông tướng tá dữ dằn mà rất nhẹ nhàng lễ phép khi gặp tôi. Trong số đó có một cậu, một đêm đi dạy về trời tối cậu đạp xe theo tôi về để “bảo vệ cô không thì nguy hiểm”. Lúc về đến nội trú, cậu đứng nhìn tôi mắt rưng rưng trong bóng tối, tôi không hiểu cậu nghĩ gì. Có lần tôi bị cảm, ho tắt tiếng. Buổi sáng ngủ dậy tôi thấy trên bàn làm việc của mình sát cửa sổ có một bịch ni lông đựng trái quất ngâm và dòng chữ “Gửi cô ngậm cho bớt khan tiếng”. Tôi nghi là cậu học trò này.
Sau hai năm, tôi giã từ Vĩnh Long trở về nhà. Ngày lại tiếp nối ngày, đã hơn 30 năm trôi qua, dần dần tôi gần như quên hẳn quãng thời gian đi dạy học ấy. Mà dường như, chỉ có những tình cảm thân thương của những cô cậu học trò mới còn lại trong lòng làm tôi nhớ về Vĩnh Long ngày ấy mà thôi.

Nguyễn Diệu Tâm 8.2011

Thứ Ba, 23 tháng 8, 2011

ANTONI GAUDI, GOD'S ARCHITECT

"Bất cứ sản phẩm nghệ thuật nào cũng phải mang tính quyến rũ, với nghĩa rộng của nó, bởi nó hấp dẫn tất thảy mọi người."
Antonio Gaudí (1852-1926)


Antoni Gaudí i Cornet, theo tiếng Tây Ban Nha, là một kiến trúc sư người xứ Catalan, Tây Ban Nha. Là cha đẻ của chủ nghĩa hiện đại xứ Catalan, ông nổi tiếng bởi những thiết kế độc đáo theo phong cách cá nhân và phần lớn các công trình ấy tọa lạc tại Catalan, thủ đô Barcelona của Tây Ban Nha.
Francesc Gaudí Serra và Antònia Cornet Bertran, tên của cặp vợ chồng nghệ sĩ sinh ra Gaudi, đều lớn lên từ những gia đình thợ rèn.
Gaudi là em út trong gia đình gồm năm con, cậu tự thấy mình khó tham gia được vào những trò chơi cùng bạn bè bởi bệnh thấp khớp. Do đó, cậu bé rất ít khi đi lại và bắt buộc phải nhờ đến anh bạn lừa mỗi khi muốn ra khỏi nhà. Thực tế trên đã giữ cậu bé trong nhà và sử dụng hầu hết thời gian rảnh của mình vào tìm tòi sự sáng tạo tuyệt vời của thiên nhiên. Đây là một giả thuyết giải thích cho hai khả năng vĩ đại của Gaudi: quan sát và phân tích thiên nhiên, vun đắp từ tuổi thơ gắn bó với thiên nhiên.
Gaudi, khi là sinh viên Kiến trúc tại trường cao đẳng Tècnica Superior d'Arquitectura, Barcelona từ 1873 đến 1877, xuất sắc trong môn "Trial drawings and projects" trái ngược với điểm loại xoàng của những môn học khác. Sau năm năm làm việc, anh đạt được chứng chỉ như một kiến trúc sư thực thụ năm 1878. Khi kí tên trên chứng chỉ của Gaudi, Elies Rogent tuyên bố, "Qui sap si hem donat el diploma a un boig o a un geni: el temps ens ho dirà" (" Ai biết được chúng ta trao chứng chỉ này cho một thằng đần hay một thiên tài. Thời gian sẽ trả lời.")
Chàng kiến trúc sư trẻ ngay lập tức bắt tay vào thiết kế, qui hoạch và duy trì mối liên hệ với ngôi trường này đến những ngày cuối cùng trong sự nghiệp của mình.
Phần nhiều những tác phẩm của Gaudi thể hiện niềm đam mê của ông đối với cuộc sống: Kiến trúc, thiên nhiên, tôn giáo và tình yêu quê hương.
Gaudi nghiên cứu tỉ mỉ trên từng mỗi chi tiết của những sáng tạo, đưa vào kiến trúc hàng loạt mỹ nghệ mà ông chuyên sâu như gốm, thủy tinh màu, chạm gỗ, đồ rèn sắt. Ông cũng giới thiệu các kỹ thuật mới trong cách xử lý nguyên liệu, như "Trencadis" - một loại mosaic, sáng tạo từ những mảnh vỡ bỏ đi của mái ngói, chén cốc bằng gốm sứ.
Sau vài năm ảnh hưởng trường phái nghệ thuật Tân Gothic (Neo-Gothic art), và một vài khuynh hướng phương Đông, Gaudi trở thành đỉnh cao của trào lưu Catalan Hiện đại vào giai đoạn cuối thế kỷ 19 - đầu thế kỷ 20 mà vẫn không đánh mất những gì ông đã chịu ảnh hưởng. Hầu như ít khi ông vẽ phác thảo cho các công trình của mình,  thay vào đó ông thích tạo ra theo cách của không gian ba chiều, những chi tiết như được hun đúc sẵn từ trong tâm trí ông.
Các công trình của Gaudi thu hút cả thế giới, đã có vô số nghiên cứu về kiến trúc của ông. Ngày nay ông được cả các chuyên gia và quần chúng ngưỡng mộ : Kiệt tác Sagrada Familia là một trong những di tích được viếng thăm nhiều nhất Tây ban Nha. Từ năm 1984 đến 2005 đã có 7 công trình của ông được UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới.
Trong suốt cuộc đời, ông đã thể hiện đức tin vào Công giáo La mã. Nhiều hình ảnh tôn giáo đã được nhìn thấy trong các tác phẩm của ông, khiến ông còn được gọi là "God's architect" ( Kiến trúc sư của Chúa ).
Những tuyệt tác mà Antonio Gaudi đã để lại cho thế giới :
1- Parc Guell : tọa lạc phía bắc Barcelona, quận Gracia, công viên bắt đầu khởi công năm 1900 và hoàn thành năm 1914 do Antonio Gaudi xây dựng cho Eusebi Guell, nơi có 60 ngôi nhà của những gia đình giàu có nhất của giới trưởng giả Barcelona. Được UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới vào năm 1984.


Parc Guell

2- Casa Batllo : là một tòa nhà của gia đình Batllo xây dựng từ năm 1877, được phục hồi bởi Antonio Gaudi và Josep Maria Jujol trong những năm 1904 - 1906. Có vẻ như mục tiêu của nhà thiết kế cho ngôi nhà là tránh những đường thẳng, được biệt danh Casa del Osso ( ngôi nhà của những khúc xương ). Mặt tiền được trang trí bởi các mảnh gốm vỡ ( trencadis ), màu sắc từ vàng cam chuyển sang xanh. Mái cong và phần sau như hình dáng con rồng hay khủng long.



3- Casa Mila : tòa nhà được xây dựng 1905 - 1910 bởi Antonio Gaudi cho một cặp vợ chồng giàu có Roser Segimon và Pere Mila. Ban đầu Gaudi dự định xây dựng tòa nhà như một biểu tượng tôn giáo, bao gồm tượng Đức Mẹ và các Thánh, nhưng bị Hội đồng Công giáo của thành phố bác bỏ bản thiết kế khiến Gaudi chán nản, về sau do một linh mục thuyết phục, ông đã tiếp tục công trình.


4- Bellesguard : Còn được gọi là Casa Figueres, là một ngôi nhà thái ấp hiện đại được xây dựng từ 1900-1909. Vùng đất này ngày trước vốn là lãnh địa của Martin of Aragon, một vị vua cuối cùng của Catalonia. Cấu trúc tòa nhà được xây dựng theo phong cách Tân Gothic.


5- Sagrada Familia : Vương cung thánh đường Công giáo La mã, xây dựng từ 1982 với tên Temple Expiatori de la Sagrada Familia. Antonio đã làm việc cho dự án này suốt 40 năm trời, dành 15 năm cuối cùng của cuộc đời ông toàn tâm toàn ý vào công trình. Sau khi ông mất, công trình này được tiếp tục bởi sự Domènech Sugranves cho đến khi bị gián đoạn bởi cuộc nội chiến Tây ban Nha vào năm 1935.



6- Casa Vincens : xây dựng 1883-1899, được Gaudi thiết kế cho Manuel Vicens, chủ một nhà máy gạch ngói. Vì vậy ngôi nhà được xây bởi đá, gạch đỏ thô, gạch men gốm màu trong hình bàn cờ và các mô típ hoa.


7- Colonia Guell : Palau Guell, dinh thự được Gaudi xây dựng cho nhà tài phiệt công nghệ Eusebi Guell xứ Catalan.


( Tổng hợp từ Google & Wikipedia )
Xem thêm:
http://whc.unesco.org/en/list/320/gallery/ 
http://en.wikipedia.org/wiki/Antoni_Gaud%C3%AD

Thứ Bảy, 20 tháng 8, 2011

BARCELONA và những kiến trúc độc đáo

Nằm bên bờ Địa Trung Hải, Barcelona thành phố lớn thứ hai sau Madrid - Tây Ban Nha, là một thành phố du lịch lý tưởng có hơn nghìn năm lịch sử với nhiều công trình kiến trúc nổi tiếng phối hợp hài hòa phong cách cổ điển và hiện đại, những bãi biển tuyệt đẹp, hàng năm đón hơn 7 triệu du khách
Địa danh và thắng cảnh : The Gothic, The Port and Barceloneta, Las Ramblas - phố đi bộ, Passeig de Gracia.

Barcelona Carrer del Bisbe in the Gothic quartier

Những kiến trúc tuyệt đẹp của kiến trúc sư danh tiếng Antonio Gaudí (1852-1926), người đã để lại cho Tây Ban Nha nhiều công trình kiến trúc vĩ đại như casa Batlló, La Pedrera, công viên Guell nằm trên núi Carmel, di sản văn hóa thế giới, nhà thờ Colonia Guell, trường học Sagrada Familia và thánh đường Sagrada Familia được xây dựng vào cuối thế kỷ 19 hơn một thế kỷ nay vẫn chưa xây xong.

Facade of Casa Batllo in Barcelona (*)


Park Guell (*)

Sagrada Familia (*)

Stained glass in Sagrada (*)

Tu viện Montserrat, cách Barcelona 50km, là một tu viện dành cho những người Công giáo trên khắp thế giới hành hương tới.
Bảo tàng Teater-Museu Dalí, bảo tàng nghệ thuật lớn nằm ở thị trấn nhỏ Figueres, nơi trưng bày bộ sưu tập  96 tác phẩm sơn dầu phong cách đa dạng từ Ấn tượng, Lập thể đến Siêu thực sáng tác từ 1917-1970 của danh họa Salvador Dali ( 1904-1989 ), cùng với 100 bức ký họa và màu nước,  1.300 tác phẩm đồ họa, nhiếp ảnh, tượng điêu  khắc trong tổng số lượng trên 4.000 tác phẩm nghệ thuật của ông.


Dali museum

Bãi biển Calella, cách thủ phủ Barcelona khoảng hơn 50 km. 
Cổng vòm Arc de Triomf được xây dựng trong cuộc triển lãm năm 1888 do Josep Vilaseca thiết kế. - đẹp tuyệt vời với nhiều công trình kiến trúc độc đáo. 

Arc de Triomf Barcelona

Chợ Mercat de la Boqueria trong khu trung tâm thương mại Barcelona là một nơi hấp dẫn với những quán ăn quầy hàng đặc sắc. Chợ có lịch sử lâu đời từ 1217 có tên La Boqueria, 1470 trở thành Mercat Bornet - chợ bán lợn, phát triển thành khu chợ riêng biệt La Rambla, xây dựng từ năm 1840 đến 1853 mới khánh thành. Khu chợ cá thành lập từ 1911 và ngày nay mái vòm chợ có từ 1914 hiện vẫn còn.



Mercat St Josep La Boqueria in Barcelona (*)


Fruit on display at La Boqueria market in Barcelona

Nhiều điểm đến khác: Barcelona Cathedral, Santa Maria del Mar, Santa Maria del Pi, Portal de l'Angel, Casa Milà, Sagrat Cor, Casa Vicens, Castell del Tres Dragons, Colóns Building, Palau de la Música catalana .v.v.

Nguồn và hình ảnh: google.com
(*) Johara Nguyễn

Thứ Bảy, 13 tháng 8, 2011

ICELAND, MIỀN BĂNG ĐẢO

ICELAND (tiếng Iceland: Ísland), tên chính thức Cộng hòa Iceland (tiếng Iceland: Lýðveldið Ísland), còn có tên gọi khác là Băng Đảo, là một đảo quốc thuộc khu vực châu Âu theo thể chế cộng hòa. Đây là một trong những quốc gia thưa dân nhất thế giới; tính đến tháng 7 năm 2007, dân số của Iceland là 301.931 người, với mật độ dân số 2,93 người/km².
Iceland nằm giáp vòng Cực Bắc nên có khí hậu rất lạnh giá. Tuy nhiên đất nước này lại nằm trên vành đai núi lửa Đại Tây Dương, nên có rất nhiều núi lửa, suối nước nóng và nguồn địa nhiệt khổng lồ. Iceland cũng có rất nhiều sông băng. Nhờ có dòng hải lưu Gulf Stream chảy gần bên, khí hậu Iceland ôn hòa hơn đôi chút.
Đất nước Iceland được bao phủ bỡi những dòng sông băng suốt quanh năm, nhưng kiến trúc băng do thiên nhiên ban tặng thật hùng vĩ, các loài chim và các loài sinh vật biển khác làm cho du khách không khỏi ngạc nhiên về vùng đất được mệnh danh là Mother Nature. Người Iceland rất hiếu khách và họ muốn chia sẻ cho bạn những thông tin của đất nước mình, nếu bạn quyết định đi du lịch châu Âu thì không nên bỏ qua Iceland.
Những năm gần đây, Iceland ngày càng trở nên thu hút khách du lịch quốc tế. Là một nước Bắc Âu dân cư thưa thớt, Iceland có nhiều quang cảnh thiên nhiên tươi đẹp như những vùng đồng cỏ yên bình rộng lớn ở thôn quê, những dãy núi cao, những sông băng lớn hay những thác nước hùng vĩ. Tại Iceland, khách du lịch có thể tham gia loại hình nghỉ dưỡng suối nước nóng. Iceland có rất nhiều các dòng suối nước khoáng nóng chứa nhiều khoáng chất có lợi cho sức khỏe. Du lịch sinh thái với những hoạt động như leo núi, trượt tuyết, cưỡi ngựa cũng rất được ưa chuộng.
Khu vực bờ biển của Iceland có khí hậu ôn đới hải dương lạnh. Dòng biển nóng Bắc Đại Tây Dương đã mang đến cho hòn đảo một khí hậu ấm áp hơn so với những nơi khác cũng vĩ độ. Vùng bờ biển Iceland có một mùa đông tương đối dễ chịu, trời nhiều mây còn vào mùa hạ thì mát mẻ và ẩm ướt. Các quần đảo của Iceland có nhiều sự khác biệt. Mùa đông Iceland mang khí hậu lạnh, mùa hè tương đối mát mẻ chỉ có một số vùng mang khí hậu nóng. Đất nước Iceland chào đón bạn quanh năm với những hoạt động vui chơi, giải trí theo mùa.
Tại Iceland các chương trình du lịch được tổ chức thường xuyên cho du khách đến tham quan những dòng sông băng, những núi băng rộng lớn hoặc vào các vùng nhỏ hẹp. Ngoài ra còn có các hoạt động vui chơi giải trí như câu cá, chèo thuyền… 
Với khí hậu quanh năm mát mẻ của Bắc Đại Tây Dương. Iceland có những sinh vật biển khổng lồ. Hàng ngàn du khách quốc tế đã đến đây để được tận mắt chứng kiến những con cá voi khổng lồ bơ lượn.
Látrabjarg là một thiên đường dành cho những người thích chiêm ngưỡng những chú chim. Tại hồ phía tây Iceland có rất loài chim đẹp và quý.
Trên đất nước Iceland một nửa diện tích là cao hơn 400m so với mặt nước biển, còn lại là các khu vực quanh năm bị bao phủ bỡi các sông băng và các hồ.
Các điểm đến :
Reykjavík - Thủ đô của Iceland. Reykjavík nằm ở Tây Nam Iceland bên bờ vịnh Faxaflói. Bờ biển vùng Reykjavík có trưng bằng các bán đảo, vịnh nhỏ, eo biển và các đảo. Dù mang khí hậu Bắc Đại Tây Dương nhưng nơi đây không lạnh lắm. Reykjavík là một thành phố trẻ và năng động. Reykjavík thích hợp cho du khách đến tham gia vào các hoạt động ngoài trời và tham quan các công trình kiến trúc rất Iceland. Reykjavík là cảng quốc tế nối liền Iceland với các quốc gia khác. Đến đây du khách có thể đi bất cứ đâu trên đất nước này.
Từ Reykjavík qua một đường hầm khoảng 7km bạn sẽ đến được phía Tây Iceland. Tham quan Hvalfjörður bạn sẽ có cơ hội tìm hiểu về văn hóa của khu vực, ngắm nhìn những con sông tuyệt đẹp và tham gia vào các hoạt động giải trí của vùng này.
Bắc Iceland là nơi lý tưởng cho du khách tham quan vào mùa đông với vô số nơi đang chờ bạn khám phá. Các môn thể thao mùa đông của Iceland luôn thu hút sự tham gia của du khách.
Nam Iceland là một sự kết hợp độc đáo của thiên nhiên và văn hóa. Miền Nam Iceland luôn thu hút những con người có đâu óc khám phá. Địa hình nơi đây không thuận tiện cho việc đi lại bằng xe. Chính vì thế nơi đây rất thích hợp cho người có đầu óc phiêu lưu.
Đông Iceland là một khu đất đa dạng về hình thái. Phong cảnh thiên nhiên hội tụ đủ cảnh quan của đất nước Iceland như bờ biển, cao nguyên băng, sông băng… Tại Đông Nam của Iceland có một dòng sông băng lớn nhất châu Âu Vatnajökull.
Mua sắm, giá cả :
Tại Iceland mua sắm không diễn ra sôi nỗi như các quốc gia có các khu thương mại sần uất. Tại Iceland hiện nay có các Website mua bán hàng hóa online, khách hàng có thể vào mua hàng ở các site đó với giá không cao và được giao hàng tận nơi. Tại Iceland có các loại đồ cổ, quý khách có thể tìm mua cho mình những món trang sức xa xưa có bán tại Iceland. Các sản phẩm bằng Len của Iceland củng được quan tâm rất nhiều. Thủ đô của Iceland là nơi được xem là nơi có lưu lượng mua sắm lớn nhất trên cả nước. Các cửa hàng đều mở cửa 7 ngày/ tuần nhưng thời gian mở cửa của chúng thường không đồng nhất. Các loại hàng hóa tại Iceland hầu hết được nhập khẩu nên có giá hơi cao.

Reykjavik

Tiu Dropar, một trong những quán cổ nhất của Reykjavik

Tác phẩm mô phỏng theo con tàu Viking

Hallgrímskirkja, nhà thờ Lutheran tại Reykjavik

Hallgrímskirkja-Iceland
Đàn chim trên sông băng lạnh giá
Nhà hàng nổi tiếng ngon và rẻ nhất Reykjavik

Nghệ thuật Graffiti
Cuốn sách đóng băng trong một triển lãm nghệ thuật sắp đặt 



Zohara Nguyễn và con ngựa Icelandic

Hình ảnh: Zohara Nguyễn